Bảo Giông Bố tôi là một cựu sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà.Với cấp bậc Trung Tá, Ông đi tù 10 năm, tận miền Bắc.Trong gia đình, em trai tôi học Y khoa. Em gái tôi vào ngành Sư Phạm. Em trai kế nữa muốn thi vào Học Viện Quốc Gia Hành Chánh. Các em nhỏ không tính, vì chúng chưa biết định hướng tương lai. Duy chỉ mình tôi nối nghiệp Bố. Tôi cũng là quân nhân. Nhờ địa vị Bố tôi, tôi được biệt đãi trong đơn vị mình. 30 tháng 4 năm 1975 tôi vừa tròn 25 tuổi. Tuổi mơn mởn đào tơ của một cô gái thị thành. Tuổi dạt dào nhựa sống. Lúc đó, tôi vẫn chưa biết yêu ai. Mỗi lần Bố hỏi: - Sao? Đưa anh ta về gặp Bố đi chứ? Con gái lớn rồi! Tôi ngoe nguẩy: - Con chưa tìm được người nào giống như Bố. Bố tôi phì cười: _ Giống như Bố là giống làm sao? Tôi bắt đầu tả người trai trong mộng của tôi: - Cao trên 1mét 7. Da trắng. Đẹp hiên ngang....
Bình luận truyện