Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Nguyễn Ngọc Tư
Thể loại: Tùy Bút
Giới thiệu:
Biết Sống
Chị kể hồi ở Sài Gòn hay tới một quán cháo vịt ngon muốn xỉu, nhưng tới hơi trễ chút là phải chịu bụng đói ra về. Bởi quán chỉ bán đúng sáu con vịt, không thêm không bớt. Khách có kỳ kèo hay đòi nằm vạ cũng chỉ nhận được nụ cười, chịu khó mai quay lại . Hỏi khách quá chừng đông sao không bán thêm, chú chủ quán cười, nhiêu đây là đủ. Nhưng đủ cho cái gì, chú không nói thêm.
Ngồi quán đó, chị nhớ quán bán bánh canh cua của má nổi tiếng xóm hẻm hồi xưa. Mỗi ngày nấu đúng bảy mươi hai tô, hỏi mua tô thứ bảy mươi ba về làm thuốc cũng không có đâu. Sáng dọn chưa ấm chỗ, vèo cái hết nồi bánh, bà dành cả thời gian còn lại của ngày để nằm võng nghe Thái Thanh, hoặc dẫn con Chó đi chơi dài xóm. Chó, là tên của con vịt xiêm cồ.
Sống như má mình không phí cuộc đời. Đâu phải giàu mới vui , nhắc tới đó chị bùi ngùi. Người ra thiên cổ lâu rồi, nhưng ký ức động đậy như người vẫn đi lại quanh đây.
Chị nói người sống ung dung kiểu vậy giờ ngày mỗi hiếm, nhưng không phải không có. Họ đang ở đâu đó, chừng như vô nhiễm với cơn khát tiền. Ở Hội An chị biết một quán nước nhỏ nằm dưới giàn cát đằng, cà phê ngon, trà gừng hết sẩy mà y bong mười một giờ là đóng cửa. Sau bữa trưa, anh chị chủ dành thời gian đọc sách, nghe nhạc, chơi với mấy đứa cháu nhỏ. Nhiều sáng khách đông, hết chỗ ngồi, nhưng sân vẫn để trống không chẳng kê thêm bàn. Sân là khoảng thở của ngôi nhà, không phải chỗ để chen chúc bán mua lấy được.
Nhắc mấy chuyện đó, không phải nói khơi khơi, mà chị đang nhắn thằng em thời cào hốt này vẫn còn những người biết sống . Vì tuần sau là giỗ má. Vì thằng em vừa chặt cây khế, cơi thêm một tầng lầu, chồm lan can ra che gần hết lộ hẻm. Nó nói không lấn được phần đất, thì lấn trời. Tiền xây nhà nó kiếm được từ quán bánh canh má để lại, mở bán từ sáng sớm tới khuya. Nó thuộc kiểu được mười ba đồng, thì phải kiếm thêm bảy đồng cho chẵn hai chục. Giàu cái đã, chuyện khác tính sau.
Cũng là con má nhưng tánh thằng em ngược một trời một vực. Tại sao bà chỉ bán bảy mươi hai tô bánh canh, bà giải thích rồi, nhiêu đó đã đủ lời để xoay xở trong nhà, lại còn dư chút đỉnh để dành khi bất trắc. Mấy chục năm, bà hài lòng với việc giữ gia cảnh mình gói gọn trong hai chữ đủ ăn .
Nhưng làm nhà giàu sướng hơn chớ, má?
Giàu nghèo gì phải vui mới được .
Keywords:
Biết Sống
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
sách nói cho người mù
,
nhà văn
,
audio truyện online
,
4 Bài Học Tìm Việc
,
Nô Tình Kiếm Thủ
,
Thương Nhau Ngày Mưa
,
Chiếc Bật Lửa Và Váy Công Chúa
,
Anne Of Avonlea
,
Cút Ngay Đại Sắc Lang
,
Phải Hỏi Ngôi Đền Đó Thờ Ông Nào Đã
,
Bóng Dáng Xưa
,
Linh La Giới
,
Đại La Thiên Tôn
,
Nếu Tôi Là Đàn Bà
,
Thanh Xuân
,
Ác Ma Tái Xuất
,
Thư Tình Gởi Muộn
,
Cực Phẩm Thiên Kiêu
,
Khi Nghi Lâm Gặp Đông Phương Bất Bại
,
Hà Nội 36 Phố Phường
,
Câu Chuyện Chữ C
,
Phong Lưu Pháp Sư
,
10 Cách Làm Mạnh Nhãn Hiệu Ít Tốn Kém
,
Gà Sanh Đôi
,
Chuyến Tàu Nam
,
Cuốn Sách Bỏ Quên
,
Thư Ký Không Lên Giường
,
Dấu Chân Bãi Cát
,
A Christmas Promise
,
Vệ Nữ Đa Tình
,
Thực Tâm Giả
,
Tôi Học Tiếng Việc
,
Xin Lỗi Vì Tôi Đã Không Còn Là Thiên Thần Của Ngày Xưa Nữa
,
Cái Mặt Không Xài Được
,
Ma Phi Khó Theo Đuổi
,
Bình luận truyện