Bức Tranh Để Lại Tôi ngồi dựa lưng vào những cột gỗ còn sần sùi vết rìu đẽo. Bấy giờ ngày đã hết từ lâu và đêm xuống mênh mông trên bờ bể. Một đêm hè gió lặng. Tiếng sóng vỗ nghe chừng cũng âu yếm dịu dàng hơn. Anh phó chủ nhiệm tập đoàn đánh cá Mũi Né treo cây đèn bão lên cột nhà rồi ngồi ghé xuống bên cạnh tôi. Hai cánh tay buông thõng dài đến quá gối. Anh thẫn thờ nhìn tôi mất một lúc rồi cất giọng ồ ề hỏi: - Ai nói với anh tôi giữ bức tranh đó mà anh lặn lội đi tầm tôi vậy? - Tôi nghe một người quen nói. Một chiến sĩ cũng là người Nam Bộ. Anh phó chủ nhiệm chồm người tới: - Có phải là một đồng chí tiểu đoàn trưởng không? - Phải, anh ấy là tiểu đoàn trưởng, tên là Danh. - Thôi, đúng rồi. Đúng là anh Danh rồi! Anh ta vừa kêu lên vừa lập cập để hai bàn tay lên gối chân tôi. Đôi mắt của người đàn ông Nam Bộ trạc bốn mươi tuổi này chớp lia lịa, hai hàng mi đen rậm nhíu nhíu lại. Anh ta thu hai bàn tay về, thở dài một thôi rồi lắc đầu:...
Bình luận truyện