Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Nguyễn Ngọc Tư
Thể loại: Tùy Bút
Giới thiệu:
Bụi Đường Nháo Nhác
Bạn chiêm bao thấy mình nằm chết trên một con đường. Thật ra cũng có thể coi là ngủ, vì điệu bộ khá giống nhau: nằm thanh thản im lìm. Bạn chọn chết vì nó có lý hơn (chỉ thấy người điên mới nằm giữa đường mà ngủ, hic). Và vì duy lý nên bạn không cho là điềm báo, tỉnh dậy chỉ nghĩ, té ra ta sợ đường sá đến nỗi bị ám cả trong mơ.
Một khảo sát gần đây cho thấy thời gian người ta ngủ trên giường bằng với thời gian đi trên đường, bạn nghĩ họ mô tả phần nào đời bạn. Cuộc sống gì mà cứ mở con mắt ra là dắt xe rời khỏi nhà, rồi cứ chạy nháo nhác. Có trăm việc phải chạy: đưa đón con, tới chợ, tới quán cà phê bù khú với bạn bè, tới cơ quan, đi công tác, về quê… Một bữa ngó đồng hồ công-tơ-mét phát hiện ra mình đi mỗi ngày ngót năm mươi cây số. Phải chi đường trường thoáng đãng thì còn vẩn vơ ngó lau sậy, phải ngoạn mục như con đường chênh vênh ngoắt ngoéo bên miệng vực, như đường xuyên rừng bướm bay như vãi, hay như con đường chạy thẳng tắp bên dưới tán cao su mùa lá rụng… thì hay quá, bạn đi miết cũng không biết chán là gì. Nhưng cung đường ngày ngày bạn phải len lỏi ngược xuôi chỉ loanh quanh trong thành phố với những đoạn bị đào xới, những ngã tư nghẽn cứng xe, những quãng chìm trong nước… Khói khỏi phải nói, bụi khỏi phải tả, ồn ả khỏi phải than.
Thành ra đi đường là một việc mệt nhọc và cơ cực. Tỉnh táo lắm giỏi giang lắm mới né khỏi nước miếng của người đi trước, mới không xảy ra va quẹt, không cán phải xác chuột hay một đống cơm cặn nát, không bị kẹt cứng giữa đám đông, hay sụp vào một ổ trâu… Về tới cỗng nhà mới dám thở hắt ra tin mình còn sống. Một mình mạo hiểm đã sợ, nhưng mỗi ngày bạn vẫn phải chở trẻ con theo. Che chắn bề nào cũng thấy rủi. Sợ cả cái cùi bắp, vỏ dưa hấu mà người ta vô tư rải trên mặt đường, bởi bánh xe tránh được thì bạn cũng vấp vào câu hỏi của trẻ con, sao người lớn không tốt như lời mẹ dạy… Đôi buổi đón con tới trước nhà rồi mới sực nhớ suốt quãng đường về mình không nói câu nào với thằng nhỏ, trời đất! Chung một xe mà đi như những thực thể cô đơn.
Khi đó thằng con bạn đầu mới vô mẫu giáo. Giờ nhà bạn có thêm đứa trẻ nữa, lịch trình đón đưa mỗi ngày mỗi dài thêm. Than rằng đời ta không hơn cái giấy gói bánh mì, xao xác mãi trên đường, nhừ tử nát thành bụi rồi vẫn bám đường mà xao xác. Ba năm...
Keywords:
Bụi Đường Nháo Nhác
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
tác phẩm
,
truyện online
,
sách hay nên đọc
,
Ngược Nước
,
Lửa Dậy Trời Xuân
,
Sầu Trên Đỉnh Puvan
,
Cá Thu
,
Nhưng Người Ta Nói Con Gái Phải Kiêu
,
Những Đôi Dép Chuối
,
7 Lĩnh Vực Phụ Nữ Dễ Thống Trị
,
Biết Lắng Nghe Một Quyền Lực Lặng Lẽ
,
10 Công Việc Nhà Quản Lý Không Thể Để Đến Ngày Mai
,
Bảo Bối Lắm Chiêu
,
Này Mau Buông Cô Ấy Ra
,
Hãn Thích
,
Bí Mật Của Bé Bánh Rán
,
Mua Dây Buộc Mình
,
Ngạo Thế Huyền Linh Sư
,
Yêu Trong Đau Khổ
,
Điệp Viên Ở Washington
,
Dear Doctor
,
Bí Quyết Đánh Cắp Nhân Tài
,
Vì Em Tiêu Diệt Tất Cả
,
Độc Ái Sát Thủ Phu Quân
,
Dễ Ghét
,
Tuyển Tập Tác Phẩm
,
Nghệ Thuật Sống Thiền Vipassana
,
Nam Sủng Của Tiểu Thư
,
Bức Thư Tình Không Gửi
,
Người Tù Bé Nhỏ
,
Ký Ức Đẫm Máu Cô Nhóc Hai Mặt
,
Tổng Giám Đốc Độc Tài
,
Nghiên Cứu Cào Cào
,
3 Bí Quyết Thành Công Của Tỉ Phú Bartmann
,
Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu
,
Bình luận truyện