Cà Phê Và Nghĩ - Uống cà phê… có hiểu gì về cà phê không mà uống? - Chẳng ai nói uống cà phê cả, chỉ có thưởng thức cà phê thôi! Anh nhấc phin cà phê, hương thơm len lỏi theo sợi khói thả lên trời sự gợi tình. Em chăm chú theo dõi từng cử chỉ của anh. Anh rót tách đen nóng vào cốc đá nhỏ trong suốt. Hơi lạnh của đá nhập vào hơi nóng của thứ nước màu hạt huyền. - Em nghe thấy gì không? - Thấy gì? Nhạc to quá, át mất tiếng chim rồi… - Âm thanh này em phải nhìn cơ, không nghe được đâu… Em lặng nhìn vào mắt anh kinh ngạc. Những điều anh nói xa vời quá! Xa vời như ánh mắt của anh. Nó chẳng bao giờ nhìn vào mắt em, nó cứ nhìn đâu đâu ấy, ví dụ như vào dòng nước đen kia vậy! Anh cũng thấy em xa vời. Chắc vì em còn quá trẻ, em chỉ biết sợ cái chết mà quên rằng mình đang sống....
Bình luận truyện