Cái Chết Của Bà Mac Ginty Chương 1 Từ quán Bà già đi ra, Hercule Poirot đã vào tới khu phố Soho. Trời đêm không lạnh, ông vẫn kéo cổ áo khoác lên, vì phòng xa hơn là vì cần thiết. Ông thường nói: Ở tuổi ta, cứ cẩn thận vẫn hơn. Ông rất mãn nguyện. Món ốc sên của quán Bà già quả là số một. Quán nhỏ, bề ngoài chẳng có gì đáng chú ý, thế mà hay. Poirot đưa lưỡi liếm môi và lấy khăn tay khẽ chùi bộ râu mép rậm. Ăn một bữa ngon rồi, bây giờ làm gì? Một chiếc tắc xi chạy qua, đi chậm lại, vẻ mời chào. Poirot ngần ngừ một giây, nhưng không vẫy. Việc gì phải đi xe? Cứ nhẩn nha cuốc bộ về nhà cũng sớm chán. Ông lẩm bẩm: - Đáng buồn là một ngày ta chỉ ăn được ba bữa. Vì quả thực, không bao giờ ông quen được cái thói dùng trà lúc năm giờ. Nếu uống trà - Ông giải thích - ta không còn đủ dịch vị để ăn bữa tối, mà chớ quên bữa tối là bữa ăn quan trọng nhất của cả ngày. Ông cũng không ưa tách cà phê buổi sớm....
Bình luận truyện