Cái Thiệp Giáng Sinh * Tặng Đại Bàng Ch. để nhớ Tr. -- thằng em hàng xóm tài hoa dễ thương mà gan dạ. Phối kiểm giữa những tin tức của viễn thám và tình báo, xác định rằng ở lưng chừng Núi Chéo – Hoài Ân này có Bộ Tư Lệnh và Bệnh Viện cấp Sư Đoàn của địch được khoét sâu vào vách núi. Cùng với các đại đội bạn, đại đội tôi nhận được lệnh thay phiên nhau làm nút chận cắm ngay yết hầu trên lối đi chuyển của địch. Muốn khỏi bị cô lập và tê liệt, chúng phải nhổ cho được nút chận này. Mà sức mấy chúng nhổ được vì Liên Đoàn 6 Biệt Động Quân này toàn là các tay súng cừ khôi thiện chiến, đã dày dạn kinh nghiệm chiến trường từ miền nam lên tây nguyên xuống đồng bằng. Bây giờ là mùa đông, vùng trung du này cũng lạnh cắt da, gần trưa một chút sương mù mới tan dần. Cuối ngày thì trời sập tối sớm, sương mù lại phủ lên và cái lạnh lại ập đến. Ngày N + 3 - Dạ… Chào Chim Biển! - Tân Hụt lên tiếng chào tôi. - Chào em! Mấy ngày qua coi bộ yên yên nên wỡn quá há! Lắc lắc khẩu M.79, Tân Hụt nhe răng cười giòn: - Dà… Đỡ quá! Mà cũng mong yên luôn cho gồi. Wãi quá, Chim Biển ơi!...
Bình luận truyện