Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Sưu Tầm
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Cậu Tôi, Ông Ngu Í Nguiễn Hữu Ngư
Bây giờ, mỗi lần nhớ tới cậu tôi thì tôi thường tự hỏi hồi bằng tuổi cậu, tôi có làm được điều gì đó cho ai như cậu đã làm cho tôi không và tự nhiên tôi thấy lòng mình rộng mở, thanh thản, muốn giúp đỡ, chia sẻ. Cho đến năm 12 tuổi, tôi mới được biết cậu, còn trong ký ức mơ hồ của tôi hồi bốn, năm tuổi gì đó, tôi chỉ còn nhớ ông bà Giáo và dì Nga, là cha mẹ là em của cậu. Ông bà Giáo rất hiền, dì Nga cũng hiền. Ông bà và dì Nga sống bằng nghề chằm đệm buồm. Tôi thường có dịp đến chơi, coi mọi người chằm lá. Khoảng chín, mười tuổi, tôi về sống ở Phong Điền, Hiệp Nghĩa, lại gặp ông bà Giáo ở gần nhà cậu Năm Ý tôi, trên miếng đất ông cố tôi để lại. Bà Giáo là cô ruột của mẹ tôi, còn ông thì tôi chỉ nghe gọi là ông giáo Hoàn. Khi lớn lên thì tôi biết dì Nga đã mất, cậu Ngư thì nghe nói rất ít, và trong nhà khi nhắc tới cậu, người ta hay gọi Ngư khùng, Ngư điên. Mẹ tôi, cậu Năm lớn (Bánh), cậu Năm nhỏ (Ý), cậu Năm Chi đều gọi là thằng Ngư khùng bằng giọng trìu mến, thương yêu, không ghét bỏ mà có phần quý trọng, nể nang. Tôi lấy làm lạ. Những người nhỏ tuổi hơn như cậu Hội, thì gọi anh Ngư khùng bằng một giọng kính nể hơn. Không phải mọi người kính trọng vì ông bà Giáo hiền lành, ông vừa là thầy giáo vừa là thầy thuốc được mọi người trong xóm làng thương mến, mà nể trọng Ngư khùng vì cho rằng cậu Ngư học giỏi quá, học giỏi đến hoá khùng, hoá điên. Mà thật, vùng tôi hồi đó không ai học được lên cao như cậu. Tới Primaire đã hiếm chớ đừng nói đến Brevet trường Tây rồi vào học cao đẳng sư phạm như cậu. Nghe nói hình như vùng quê ngoại tôi có hai ngọn núi án ở phía bắc (Tà Cú) và phía Đông (Tà Đặng) nên ai học giỏi quá, học cao quá thế nào cũng xảy ra chuyện không hay. Từ đó, Ngư khùng, Ngư điên vì học giỏi như một huyền thoại bao quanh tôi. Tôi vừa thích vừa sợ, vừa lo lo. Thế rồi đến năm mười hai tuổi, tôi mới được gặp cậu bằng xương bằng thịt lần đầu tiên.
Ba tôi mất, mẹ tôi rời xóm tản cư trong rừng Bàu Lời, dẫn bốn anh em tôi về thị xã Phan Thiết tá túc ở nhà cô Hai tôi, ngụ trong chùa Hải Nam. Cô Hai và các chị tôi sống bằng nghề chằm lá buông, tôi phụ giúp phơi lá. Cô tôi rất tốt mà cũng rất nghiêm. Cô tôi cũng lại gọi cậu Ngư Khùng với cái giọng nể nang. Các anh chị...
Keywords:
Cậu Tôi Ông Ngu Í Nguiễn Hữu Ngư
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
văn học việt nam
,
văn học
,
truyện audio
,
5 Phút Thư Giãn Hiệu Quả
,
Bỏ Chồng
,
Tuyển Tập Truyện Ngắn Phan Thị Vàng Anh
,
Bất Mãn Với Cấp Trên Nói Hay Không Nói
,
Làm Gương
,
Cái Bẫy
,
Đợi Em Nói Yêu Anh
,
Phải Lòng Em
,
Cầm Nhầm
,
Bổng Dưng Buồn
,
Những Câu Chuyện Kinh Dị
,
Đổi 1 Người Vợ Hiền
,
Hương Cỏ May
,
Phi Tử Của Ca Ca
,
Dốc Sương Giăng
,
Ăn Tết Hụt
,
Người Mỹ Niệm Chú
,
Khổng Minh Gia Cát Lượng Đại Truyện
,
Mười Dặm Gió Xuân Không Bằng Em
,
Nhật Ký Bí Mật Của Tiểu Thư Miranda
,
Dòng Sông Cỏ Mục
,
Trò Chơi Của Ender
,
Tàu Ngựa Cũ
,
Tổng Giám Đốc Con Được Mẹ Trộm Đi
,
Anh Chàng Mộ Bên
,
Lẩu Mắm
,
Lý Do
,
Sự Tích Phật Adiđà Bảy Vị Bồ Tát
,
Thiếu Hoa
,
Gã Mặt Tròn
,
5 Bí Quyết Trang Phục Dành Cho Ứng Viên
,
Vết Chân Chim
,
Bình luận truyện