Chia Tay Dịu Dàng Cùng lứa tuổi hai mươi lăm với tôi, bạn bè tôi đứa có gia đình, đứa có người yêu. Chỉ có mình tôi trật thó lại. Chẳng phải vì tôi xấu xí hay bệnh tật gì. Trái lại trông tôi cũng xinh xắn và có tiếng là ngoan nên không ít các chàng trai để ý, nhưng tôi chẳng yêu ai. Có người cho tôi là kén chọn. Nào tôi có kén? Tôi cũng muốn yêu lắm chứ, cũng khao khát có một người bạn trai để chia sẻ cùng tôi những niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống. Nhưng cứ nghĩ đến yêu là tôi lại sợ. Bởi tôi cũng đã từng trải qua ba cuộc tình, nhưng cả ba cuộc tình đó chẳng ra sao cả. Họ đến với tôi điên cuồng như nhạc Rock được một thời gian rồi lại vội vã xa tôi làm tôi bàng hoàng ngơ ngác không hiểu vì sao??? Ba cuộc tình đó cũng đủ làm tôi choáng váng. Tôi bắt đầu chán ngán tình yêu và vô tình để tuổi thanh xuân của mình trôi như mây phiêu lãng. Nhiều khi thấy bọn bạn quấn quýt bên người yêu tôi thoáng chạnh lòng nuối tiếc cũng cố yêu một ai đó, nhưng trước họ trái tim tôi cứ trơ ra. Tôi chẳng cảm nhận được thế nào là tình yêu. Thấy tôi cứ thản nhiên trước sự nhiệt tình của một vài anh chàng, mẹ tôi không khỏi suốt ruột ca cẩm: - Mầy như quả bom nổ chậm trong nhà, ưng thằng nào thì ưng cho tao nhẹ gánh. Tôi cười tết tóc mẹ thủ thỉ: - Con đi lấy chồng rồi ai sẽ nhuộm tóc cho mẹ? Mẹ tôi bĩu môi lườm nguýt. Thế là theo đà mẹ tôi nói mãi điệp khúc chống lầy. Tôi chỉ biết khuấy khoá đổ cho duyên số....
Bình luận truyện