Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Khuyết Danh
Thể loại: Nghệ Thuật Sống
Giới thiệu:
Chiếc Đàn Piano Màu Gụ Đỏ
Khi tôi 20 tuổi, tôi bán hàng thuê cho một hiệu đàn piano ở St. Louis. Một lần, chúng tôi lại nhận được một đơn đặt hàng là một bưu thiếp từ vùng Đông Nam Missouri. Trên bưu thiếp đó có viết Xin hãy mang một chiếc đàn piano màu gụ đỏ tới cho cháu tôi. Tôi sẽ trả góp 10 đôla mỗi tháng bằng tiền bán trứng gà. Qua nét chữ có thể đoán đó được người viết là một bà cụ. Bà ấy viết câu đó lặp đi lặp lại kín mít tấm bưu thiếp, viết cả ra những diềm giấy còn thừa ở mặt trước cho đến khi chỉ còn ra một khung nhỏ ghi địa chỉ.
Tất nhiên công ty chúng tôi không thể bán piano trả góp 10 đô mỗi tháng. Nên chúng tôi lờ tờ bưu thiếp đi.
Tuy nhiên, đến một ngày, ở vùng Đông Nam Missouri đó có thêm vài người đặt mua đàn piano và chúng tôi phải chở đàn đến đó. Vì tò mò, tôi muốn đến địa chỉ của bà cụ xem sao. Gần như giống hệt những gì tôi tưởng tượng: bà cụ sống trong một túp lều lụp xụp cạnh cánh đồng.
Sàn căn lều rất bẩn. Gà thì chạy lung tung: không xe, không điện thoại, không nghề nghiệp. Chẳng có gì cả trừ một mái nhà, và đó cũng không phải là một cái mái tốt. Cháu gái của bá cụ khoảng 10 tuổi, đi chân đất và mặc váy vá.
Tôi giải thích cho bà cụ rằng chúng tôi rất buồn vì không giúp được bà cụ. Nhưng dường như những gì tôi giải thích chẳng có hiệu quả. Cứ 6 tuần một lần, chúng tôi lại nhận được một cái bưu thiếp y như nhau. Cần có một cái đàn piano màu gụ đỏ, và thề thốt rằng bà sẽ trả 10 đôla/tháng. Khoảng hai năm sau, tôi mở được một công ty giao bán piano của riêng mình, và đôi khi tôi đăng quảng cáo trên báo địa phương Missouri. Tôi bắt đầu nhận được những bưu thiếp như từng nhận ở công ty cũ. Trong hàng tháng trời, tôi cũng lờ những tờ bưu thiếp đó đi, vì tôi biết làm gì cơ chứ?
Nhưng rồi, một hôm ở công ty tôi có nhập về một số đàn piano kiểu mới, trong đó có một chiếc đàn màu gụ đỏ. Dù biết mình có thể gây thua thiệt cho công ty, tôi vẫn quyết định đưa chiếc đàn lên xe ô tô chở tới nhà bà cụ và nói rằng nếu bà trả 10 đôla/tháng thì bà sẽ phải trả 52 lần. Tôi đặt piano vào nơi ít có khả năng bị dột nhất. Tôi cũng dặn bà và cháu bé giữ cho bọn gà đừng nhảy lên đàn piano. Rồi tôi lên xe về công ty đinh ninh rằng thế là coi như mình đã cho không một cây đàn.
Nhưng cứ 10 đôla được...
Keywords:
Chiếc Đàn Piano Màu Gụ Đỏ
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
nhà văn
,
sách kinh doanh
,
truyện dân gian
,
Thê Chủ Dịu Dàng
,
Bi Kịch Của Con Người
,
Sơn Nam Truyện Ngắn
,
Chết Trước Khi Khởi Nghĩa
,
Nở Rộ
,
Người Có Tội
,
Yêu Giả Cưới Thật
,
Đường Trường Hạnh Phúc
,
Phế Tài Tiểu Thư Phúc Hắc Tà Vương Nghịch Thiên Phi
,
Núi Ở Lại
,
Sự Tích Hoa Quỳnh Và Hoa Mẫu Đơn
,
Pháo Bông
,
Một Mình Tôi Bước Đi
,
Hứng Trọn Mười Hai Viên
,
Trà Thất
,
Ma Đô
,
Nam Thần Biến Thành Cún
,
5 Sự Thật Khi Lãnh Đạo Phần 1
,
Anh Dũng Cảm Và Anh Hèn
,
Yêu Em Chờ Em
,
Cô Là Em Gái Của Nam Cặn Bã
,
Vợ Ơi Anh Biết Lỗi Rồi
,
Nữ Hoàng Ai Cập
,
Thần Mộ Tru Ma 2
,
Bán Tướng Công
,
Tình Yêu Còn Mãi
,
Hoang Đường
,
Đừng Bao Giờ Xa Em
,
Bàn Làm Việc Không Phải Là Bãi Rác
,
Giúp Trẻ Sống Có Trách Nhiệm
,
Nỗi Buồn Không Dám Gọi Tên
,
Cười
,
Bình luận truyện