Chú Hanxơ Sung Sướng Hanxơ đi ở đã được bảy năm. Một hôm, chú thưa với chủ: - Thưa ông, tôi ở với ông đã hết hạn rồi, xin ông trả tiền công cho tôi để tôi về nhà với mẹ. Chủ đáp: - Chú đã hầu hạ ta hết lòng. Vậy ta cứ tùy công mà thưởng cho chú. Chủ cho Hanxơ một khối vàng to bằng cái đầu chú. Hanxơ rút khăn tay trong túi ra bọc vàng vác trên vai lên đường về nhà. Hanxơ đang đi lững thững thì gặp một người hớn hở cưỡi một con ngựa phóng tới. Hanxơ nói bô bô: - Chà! Cưỡi ngựa hay chắc thú lắm: ngồi trên mình ngựa như ngồi trên ghế bành, không vấp vào sỏi, đỡ hại giày, đi cứ băng băng. Người cưỡi ngựa nghe tiếng, dừng ngựa lại hỏi chú: - Thế sao chú lại đi bộ?...
Bình luận truyện