Chúng Từ Phương Đông Tới Chương 1 Thuở nhỏ, mẹ thường ru tôi ngủ vào buổi tối. Mẹ nựng: Ngủ ngoan nhé, Ginger bé bỏng. Ngủ ngoan con nhé. Đừng để lũ rận đốt nghe con. Tôi không biết rận là gì. Tôi tưởng tượng ra những con rận màu đỏ, thân hình lép kẹp, có cặp mắt rất to và những cái chân giống chân nhện, đang bò lổm ngổm dưới khăn trải giường. Rồi tôi nghĩ vết đốt của chúng sẽ khiến tôi ngứa ngáy suốt cả đời. Sau khi hôn lên trán tôi, mẹ tôi quay ra, và bố vào phòng hát cho tôi nghe. Giọng bố rất khẽ. Tối nào bố cũng hát bài Cuộc phiêu lưu của những chú gấu bông. Tôi không hiểu tại sao bố lại cho đấy là bài hát ru tuyệt vời. Bài hát kể về việc ai đó đã phát hiện ra hàng trăm, hàng trăm con gấu lang thang ở trong rừng. Lời bài hát khiến tôi lo sợ. Lũ gấu ăn gì trong rừng ấy? Có phải là thịt trẻ con không? Sau khi bố hôn lên trán tôi và rời phòng, tôi cảm thấy ngứa ngáy và run rẩy mãi hồi lâu. Rồi lát sau tôi mơ những cơn ác mộng về lũ rận và bọn gấu trong rừng. Mãi đến vài năm trước, tôi vẫn còn sợ khi đặt chân vào rừng....
Bình luận truyện