Còn Nhớ Tân Uyên Chương 1 Duyên dừng lại khi lên tới bực thang cuối cùng vì mệt mà cũng vì do dự và có hơi khớp. Hôm nay là ngày đầu tiên nàng bước chân vào lớp học, không phải để học mà để dạy. Sau bốn năm sôi kinh nấu sử ở trường đại học sư phạm nàng đã tốt nghiệp và được bổ nhiệm làm giáo sư Việt Văn của trường trung học Hồ Ngọc Cẩn. Nàng vui vẻ nhận việc mà không nghĩ tới chuyện mình là một nữ giáo sư trẻ tuổi lại dạy ở trường toàn nam học sinh. Tiếng cười khằng khặc của một học sinh nào đó vang ra tận ngoài hành lang rồi tiếp theo giọng nói khào khào như vịt xiêm trống. - Ê Chương… Hôm nay không có thầy Riệt Răn rậy tao đi ăn đậu đỏ bánh lọt được hôn? - Hổng được… Ông giám thị nói với tao mình sẽ có giáo sư Riệt Răn mới tới dạy hôm nay… - Ai rậy? - Tao hổng biết? Mày hỏi chi rậy? - Tao muốn lớp mình có một nữ giáo sư. Nhìn mặt mấy ông giáo đực rựa hoài nản quá… Duyên nhận ra một điều là trong lúc đối đáp với nhau hai cậu học sinh này phát âm vần V thành ra R như tiếng Việt Văn thành ra Riệt Răn hoặc vậy thành ra rậy. Đây là lần thứ nhất nàng mới nghe dân Sài Gòn lại có lối phát âm kỳ cục và quái gở. Nàng nghĩ mấy cậu học trò này cố tình phát âm như vậy. Lập dị. Danh từ này đủ nghĩa để chỉ tới cái cung cách hay thái độ của đám học trò quái quỉ ở thị thành. Dù chưa bước vào lớp và dạy giờ nào nàng tự nhũ thầm bổn phận của một giáo sư Việt Văn là phải chỉnh sửa đám học trò lập dị ăn nói sai văn phạm và chính tả này....
Bình luận truyện