Dư Âm Cháu đúng là người tôi gặp trong giấc mơ hôm qua. Câu nói và ánh mắt là lạ của người đàn bà khiến tôi bối rối. Nhưng tôi là sinh viên trường nhạc. Tôi có quyền bay bổng trong mọi trường hợp, dù trước mặt tôi có thể là một người không được bình thường. Trong giấc mơ, bác thấy cháu dễ thương bằng lúc này không? - Tôi tinh nghịch hỏi lại. Nụ cười khiến khuôn mặt bà trở lại bình thường và tôi nhận ra bà đẹp, có lẽ ngày xưa bà rất đẹp. Và đôi mắt có đuôi kia... Trời... sẽ có một bài hát về đôi mắt có đuôi và không ai ngờ cảm hứng lại bắt đầu từ một bà già. Là la... dồ rêmifa... Có thể bà không nhận tôi vào làm gia sự Có thể tôi sẽ về và tiếp tục dò tìm những mẩu quảng cáo miễn phí rao cần người giúp việc. Có thể ngày mai tôi lại nhá bánh tráng và uống nước suông... Nhưng hôm nay chắc chắn là một tác phẩm, dù chỉ riêng cho tôi hát tôi nghe. Dồ rê mi fa... Tại sao một đôi mắt nữa thật nữa mơ lại hiện diện trên một khuôn mặt đầy nếp nhăn kia? - Trước cháu đã có vài cô cậu đến đây nhưng vừa gặp họ tôi đã không thích. Nghĩa là tôi đã lọt vào đôi mắt mơ của bà? Ồ! Hơn cả một việc làm để kiếm cơm, đây chính là một bài thơ. Còn tôi, tôi sợ cháu không đồng ý - Giọng bà bồn chồn - Trong giấc mơ, cháu đã từ chối công việc này. Lại giấc mợ Tôi bắt đầu tin đêm qua mình cũng nằm mơ....
Bình luận truyện