Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Nguyễn Ngọc Tư
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Giàn Bầu Trước Ngõ
Tôi không thích khi cưỡi xe vào tận thềm nhà lại phải rạp mình dưới giàn bầu ấy. Chị và mẹ tôi lại ngại tóc rối. Cha tôi khó chịu khi phải dắt quan khách len lỏi bên mấy trái bầu để vào căn nhà sang trọng. Nhưng không ai dám chặt phá giàn bầu bởi nó của bà nội tôi. Bà trông nó từ hồi trong quê ra. Thoạt đầu, chị em chúng tôi thích lắm, chiều chiều lon ton xách thùng ra tưới. Chúng tôi tưới như tưới hoa. Nội cưòi- Bay tưới như thằn lằn đái. Rồi bà đổ nước soàn soạt, chúng tôi nghe theo, đổ nước soàn soạt. Dây bầu lớn. Trong cái nách mập mạp lú ra mấy trái con xanh xanh. Trái bằng đầu đũa, bằng ngón tay, cườm tay rồi to to mãi. Bữa canh đầu tiên cả nhà háo hức, nuốt tuồn tuột từng miếng bầu trong veo, ngọt lịm. Ba gật gật khen ngon, day sang trách mẹ sao trước giờ không mua bầu mà nấu ăn bà ta?
Một lần, hai lần rồi ba lần, chúng tôi ngán tận cổ. mà, chết thật, nội tôi cứ trồng mãi, trồng mãi, giàn bầu ngày càng rộng ra choán hết khoảng sân kiểng của cha xanh rầm rì. Trái già đến vàng khô, không ai ăn, bà mang cho hàng xóm. Hàng xóm chúng tôi cũng giàu có, họ chê nhưng cũng nhận bởi họ nể cha tôi. Nhiều quá, sớm sớm, chiều chiều, nội mang ra ngõ, này cho chị xôi chè một quả :ăn lấy thảo, này cho bác xích lo trái bầu về nấu cho sắp nhỏ. Rồi bà lại trồng. Chị Lan nhăn nhó:
- Nội ơi, trồng chi nhiều vậy?
Bà nội cười, buồn buồn.
- Nội làm lặt vặt quen rồi. Trồng trọt để đỡ nhớ quê.
Ôi cái quên của nội. Cái quê heo hút muốn về phải đỉ mấy chặng xe, tàu. Cái quê mà mỗi lần về, vào cuối mùa mưa, đất bùn quến vào móng chân tôi, ém chặt thối đen. Cái quên đèn cầy, đèn cóc, đêm nhóc nhen kêu buồn nẫu ruột, mùa lũ, lơ phơ chỉ thấy mấy nóc nhà. Ba tôi nói làm người đừng suy nghĩ hẹp hòi, đừng tưởng nơi mình sinh ra, nơi có mồ mả ông cha là quê hương, khắp đất nước này chỗ nào cũng là quê cả. Cha tôi nói đúng và ông rước bà nội lên thành phố. Trước, ông chủ tịch đến nhà chơi, uống bia khà khà rồi nhắc: - Lâu quá không gặp má, hôm nào chú mầy rước má lên, tội nghiệp bà già… Cha bưng bát hương ông đi trước, bà nội lúi húi bưng bát hương chú Út theo sau. Ở nhà tôi, công việc nhàn đến mức bà thơ thẩn vào rồi lại thơ thẩn ra. Nhà cao cửa rộng, khéo đi, cả ngày chẳng ai gặp mặt ai. Chị tôi đi học cả ngày, mẹ tôi đến sở....
Keywords:
Giàn Bầu Trước Ngõ
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
tiểu thuyết hay
,
nhà văn
,
audio truyện online
,
Mệnh Và Hành Vi Của Gia Chủ
,
Bún Suông
,
Bún Chả Đồng Xuân
,
Lời Chúc Phúc Của Odin
,
Vịnh Kim Cương
,
The Hobbit
,
Tay Buông Tay Và Tim Thôi Nhớ
,
Kiều Kiều Sư Nương
,
Nở Rộ
,
Thuốc Đúng Liều
,
Một Góc Vườn Em Đỏ Mẫu Đơn Tôi
,
Cuộc Sống Ngắn Ngủi
,
Tôi Kéo Xe
,
Nhân Tố Enzyme Phương Thức Sống Lành Mạnh
,
Thế Giới Có Chút Ngọt
,
Và Rồi Núi Vọng
,
Bố Già
,
Cỏ Hoa Và Tình Yêu
,
Truyện Ngắn Marquez
,
Trong Chuyến Xe Lam
,
Hôn Cái Nào Cô Nàng Xấu Tính
,
Nhím Thanh Lịch
,
Những Đứa Trẻ Chết Già
,
Thành Phố Có Hai Mùa Mưa Nắng
,
Ba Lần Gả
,
Bạn Muốn Thành Lập Công Ty
,
Muốn Sống Thì Hãy
,
Thiên Tài Tướng Sư
,
Chết Dở
,
10 Quy Tắc Cân Bằng Giữa Công Việc Và Cuộc Sống
,
Lời Nhắn
,
Sườn Xào Chua Ngọt Cay
,
Bình luận truyện