Hết Một Mùa Đông Sáng hôm sau tỉnh dậy thật sớm, lò lửa tắt không còn một đóm nhưng tôi chẳng thấy lạnh. Tịnh đã biến đâu rồi, tôi nhìn quanh tìm kiếm. TIếng cửa động, Tịnh bưng mâm đi vào đặt lên giường. Tôi vội ngồi dậy, Tịnh đưa cho tôi một cái ly nhỏ, chân cao, đựng đầy rượu nho: - Uống đi em, mong em vui nhiềụ Tôi hớp môt hớp rồi cười: - Em cũng chúc anh thế. Tịnh nâng ly uống cạn: - Mong ông trời không ghét chúng mình. - Anh đừng lọ Ông trời nhiều việc lắm không ở không mà nhớ chúng mình đâụ Hơn nữa, em bé xíu thế này, trời làm gì thấy được. Tịnh nhìn tôi cười, đặt ly xuống, đứng dậy mở máy hát....
Bình luận truyện