Hy Vọng Trên bàn giữa căn phòng của một tòa nhà rộng lớn, nơi triển lãm các di tích của cuộc chiến tranh và hình ảnh các nạn nhân, có bốn cây nến được đốt lên. Khói và ánh sáng của chúng quyện lấy nhau. Bốn bề vắng vẻ tĩnh lặng. Cây nến thứ nhất thở dài lên tiếng. - Tên tôi là Hoà Bình. Ánh sáng của tôi được chiếu tỏa mọi nơi, nhưng chẳng có người nào thèm để ý tôi nữa. Họ không muốn nói với tôi, họ không muốn tôi có mặt. Rồi ngọn nến dần tàn và tắt lịm... Cây nến thứ hai nói: - Tên tôi là Niềm Tin, nhưng dường như tôi không còn hữu dụng nữa. Bởi lẽ không còn bao lâu con người cũng chẳng tin vào nhau nữa. Vì thế, không có lý do gì để tôi còn sáng lên làm gì nữa. Ðột nhiên một cơn gió mạnh thổi đến và ngọn nến cũng tắt lịm. Với giọng buồn buồn, cây nến thứ ba cũng thì thầm:...
Bình luận truyện