Lỡ Lầm Chương 1 Mùi dạ lan thoang thoảng làm đêm thêm ngọt ngào và đáng yêu. Những chùm lá trên cao theo ngọn gió lười biếng lâu lâu lại xào xạc. Âm thanh nhè nhẹ dịu dàng như lời thầm thì của đêm cất lên êm ái. Tối nào cũng vậy, người vào xem ti vi sau cùng cũng là Phúc.Lâu rồi thành thói quen, cô cũng chẳng so đo làm gì với mọi người. Coi như là sự phân công trong nhà,vả lại một phần cũng tại Phúc, cô thích ngồi mơ mộng trên chiếc ghế đá thân quen ngoài sân một mình. Đó là thời gian riêng biệt mà cô rất thích. Vừa thả người khoan khoái trên salon, Phúc đã nghe chị Thơ gọi: - Ê! Gỗ mun, má dặn tám giờ ba mươi đi rước má về. Má khui hụi ở nhà dì Bảy Diễm. - Còn sớm mà, em coi ti vi một chút Phúc co một chân trên salon, một chân gác lên chiếc ghế nhỏ nhịp nhịp. Miệng khe khẽ hát theo người ca sĩ… Diệp Thơ ngồi gần đó khó chịu:...
Bình luận truyện