Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Minh Quân Mỹ Lan
Thể loại: Tuổi Học Trò
Giới thiệu:
Lữ Quán Giết Người
Chương 1
Vào một ngày cuối tháng 11, trời lạnh và u ám. Thời tiết thay đổi từ đêm qua: gió dữ dội, bầu trời xám xịt, rồi một cơn mưa phùn. Mới vào khoảng hai giờ chiều mà khắp các ngọn đồi đều bị bao phủ trong ủ dột của một chiều đông. Sương mù giăng cùng khắp. Và chỉ 4 giờ chiều trời đã tối sầm lại.
Mặc dù các cửa kính đều đóng kín, khí lạnh và hơi ẩm vẫn len vào xe. Nệm ghế bằng da nhờn dính tay. Trên mui xe, những giọt nước mưa theo một kẽ rạn nào đó làm ướt da bọc ghế và để lại những vết xanh như mực. Gió xoáy càng lúc càng tăng, có lúc gió như muốn lật nghiêng chiếc xe cũ kỹ khi qua một khúc quanh. Khi lên chỗ cao, trống, gió càng có dịp làm cho cả thùng xe rung lên, đong đưa giữa bốn cái bánh gỗ cao nghều nghệu… như một tên say rượu.
Trùm kín tai, ngồi khum lưng như muốn gập đôi người lại, bác đánh xe cố sức dùng đôi vai che chở cả thân hình trong mưa gió.
Trong khi ấy, bốn con ngựa chừng như kiệt sức tiến tới một cách chậm chạp, miễn cưỡng. Chốc chốc, đôi tay lạnh cóng của bác phu xe lại nhịp roi vun vút lên đầu chúng, song những ngọn roi của bác thật chả thấm thía chi so với gió mưa. Bánh xe rít lên ken két mỗi khi sụp nhằm một ổ gà, rồi bùn lẫn với nước mưa bắn lên cửa kính tung tóe. Mưa vẫn ri rỉ, lai rai, trời tối mịt.
Trên xe, lơ thơ vài hành khách, họ ngồi sát lại nhau như để sưởi nhờ hơi ấm của nhau. Mỗi bận xe sụp nhằm ổ gà, họ lại nhất loạt kêu lên ơi ới.
Một ông lão, từ khi lên xe ở Truno vẫn không ngớt phàn nàn, bỗng không giận dữ đứng lên; ông mạnh tay quay kính xe xuống khiến mưa bay vào ướt cả ông lẫn bạn đồng hành. Nghiêng mình ra ngoài cửa, ông mắng bác phu xe là quân ăn cướp, sát nhân; ông bảo rằng nếu bác ta cứ cho xe chạy kiểu này mọi người sẽ chết trước khi đến Bodmin, rằng mọi người đều sắp ngất đến nơi, rằng ông thề sẽ không bao giờ đặt chân lên một cái xe ngựa nào nữa, từ nay.
Những lời nhiếc móc tàn tệ kia được gió mang đi. Vì chờ mãi vẫn không thấy bác phu xe phản ứng, ông ta đành tặc lưỡi, quay kính xe lên lại. Mọi người tê cóng vì gió luồn vào. Ông khách khó tính trở lại chỗ ngồi, đắp hai chân và tiếp tục càu nhàu....
Keywords:
Lữ Quán Giết Người
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
tiểu thuyết tình yêu
,
văn học việt nam
,
sách kinh doanh
,
Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy
,
Chiếc Áo Kỷ Niệm
,
Vương Quốc Xe Hơi 2
,
Mùa Hè Của Diệp Xuyên
,
Cắn Rứt Lương Tâm
,
Tôi Tự Học
,
Kính Vạn Hoa 26 Tiết Mục Bất Ngờ
,
Tay Cự Phách
,
Ba Ngày Ngắn Ngủi
,
Cổ Vương Xem Ta Thu Phục Ngươi
,
Sủng Phi Ái Hạ Lệ Tử
,
Quan Thanh
,
Những Di Chúc Bị Phản Bội
,
Đi Tìm Hạnh Phúc
,
Hoa Sơn Tiên Môn
,
Gỏi Đu Đủ Thái
,
Đa Tình
,
Biết Rồi
,
Vợ Phúc Hắc Của Đế Vương Hắc Đạo
,
Hợp Đồng Tình Nhân
,
Thương Cả Cho Đời Bạc
,
Đời Thế Mà Vui
,
Làm Thế Nào Để Cải Thiện Kỹ Năng Nghe
,
Hậu Duệ Thần Đèn Tập 4 Ngày Tái Sinh Những Chiến Binh Đất Nung
,
Bầy Chim Chôn Cất Vị Ân Nhân
,
Hoa Hướng Dương Của Tiểu Ngư
,
Tấm Ván Phóng Dao
,
Đừng Nói Với Một Ai
,
Tiểu Thư Thiếu Gia Không Ở Nhà
,
Sân Cỏ Ước Mơ
,
Ngày Vui Đã Tắt
,
Nguyễn Thái Học 19021930
,
Bình luận truyện