Lục Tiểu Phụng Chương 7 ― TẮT ĐÈN NHÀ NGÓI CŨNG NHƯ NHÀ TRANH Nhưng Tiêu Thu Vĩ đã lầm to. Anh chàng đui mù này ngoài cách dùng tai nghe phong thanh lại còn thứ cảm giác khác rất kỳ diệu và rất thần bí. Gã phảng phất cảm giác thấy đòn trí mạng chân chính chẳng phải là cây thương mà là thanh kiếm, mặc dù gã không nhìn thấy mà cũng không nghe thấy tiếng gió về thanh kiếm phóng ra. Kiếm chưa đâm tới, Hoa Mãn Lâu đột nhiên xoay mình. Cây luyện tử thương lướt qua trên vai thì hai tay gã đã chụp lưỡi kiếm. Cắc cắc mấy tiếng vang lên. Thanh trường kiếm bằng thép đúc đột nhiên biến thành ba khúc. Hoa Mãn Lâu chưa dứt ruột thì thanh kiếm đã gãy rồi. Chỉ còn lại một khúc mà lại bị Hoa Mãn Lâu nắm giữ trong tay. Độc Cô Phương xoay tay một cái. Cây luyện tử thương đã quấn lấy lưỡi kiếm. Người Hoa Mãn Lâu lướt đi ba trượng đến bên cửa sổ ngồi trúng vào một cái ghế. Độc Cô Phương sửng sốt. Tiêu Thu Vĩ mặt đỏ như ráng chiều bỗng biến thành lợt lạt như tờ giấy trắng. Hoa Mãn Lâu mỉm cười nói: -Bản tâm tại hạ không muốn đắc tội với Tiêu tiên sinh nhưng Tiêu tiên sinh phóng kiếm đâm kẻ đui mù không khỏi có điều quá tàn nhẫn. Tại hạ chỉ hy vọng sau này Tiêu tiên sinh sẽ thay đổi chiêu kiếm khác, lúc ra tay đối phó vưói người ta nên dành cho đối phương một chút lối thoát. được như vậy thì các hạ sẽ sống lâu hơn. oOo Trong vườn hoan nở đầy giàn nhưng rất nhiều cành bị dứt. Bây giờ Lục Tiểu Phụng mới biết những hoa tươi mà Đan Phụng công chúa đem đi đều lấy ở đây. Giữa lúc ấy lại ngó thấy cô bé kia. Thượng Quan Tuyết Nhi đứng trong bụi hoa dưới ánh tà dương chênh chếch soi tới, chiếu vào mái tóc mềm rười rượu của thị. Thị vẫn ngoan ngoãn tựa hồ chưa hề nói dối nửa câu. Lục Tiểu Phụng không nhịn được lại hô: -Tiểu biểu thư! Thượng Quan Tuyết Nhi quay lại nhìn chàng vừa cười vừa đáp: -Ồ! Tiểu biểu đệ! Lục Tiểu Phụng hỏi: -Biểu thư mạnh giỏi chứ? Thượng Quan Tuyết Nhi đáp: -Ta không mạnh giỏi đâu. Lục Tiểu Phụng hỏi:...
Bình luận truyện