Mãnh Lực Tình Yêu Ngọc Mai! Con hãy tha tội cho ba, ba đã vô tình làm hại cả đời con. Ông Minh nấc khẽ, giọng khàn đi bởi hối hận cực độ. Ngọc Mai ngẩng lên, ngơ ngác trước sự hiện diện đông đủ của gia đình. Mọi người đã về tự bao giờ. Kha và Ngọc Lan vây quanh chị. Riêng ông Minh đứng lặng, tay ôm mặt như để giấu sự hổ thẹn. Mai mấy máp đôi môi nhưng Ngọc Lan nhanh hơn rít lên lanh lãnh. − Có chuyện đó sao? Con người gì tồi tệ ác ôn đến thế? Anh ta bắt chị Hai phải chịu đựng đến bao giờ? Ngọc Mai nhìn em, bắt gặp vẻ sững sờ đọng trên khuôn mặt giận dữ mới hiểu em cũng chỉ vừa hay biết như cô. Mai chưa kịp an ủi, ông Minh cũng chưa kịp đáp, Kha đà đứng bật dậy dợm bước đi với nét mặt hầm hầm dữ tợn. Mọi người ngây ra sững sốt. Nhanh hơn cả, bà Minh chộp tay con mếu máo: − Kha! Con định đi đâu? Kha quắc mắt, nghiến răng ken két, dáng anh trông hung dữ đến rợ người. − Đến mang đồ đạc của chị Hai về đây. Con sẽ giết hắn nếu hắm dám cản ngăn......
Bình luận truyện