Một Thế Giới Không Phải Của Người Lớn Chồng tôi sắp đưa một đoàn tạp kĩ đi lưu diễn ở tỉnh. Đang là kì nghỉ hè nên chúng tôi quyết định dắt hai đứa con bé bỏng đi theo: bé Su lên 8 và bé Mi lên 3. Đêm trước ngày trở về sau một tuần lưu diễn, chồng tôi hỏi bé Mi: Con thích được về nhà hay thích đi du lịch?. Không lưỡng lự, bé trả lời ngay: Đương nhiên là được trở về nhà rồi bố ạ! - Vậy lần sau đi bố mẹ không dắt con theo nữa. - Nhưng bố ơi nếu không có bố dắt con đi làm sao con về được nhà? Cuộc sống cũng thế, không có rạn vỡ sẽ không có hàn gắn, những ai chưa từng xa nhà sẽ không cảm nhận được trọn vẹn niềm hạnh phúc trọn vẹn khi được quay về tổ ấm. Hai ngày trước đây, bé Mi bị ngã nhưng không hề khóc lóc. Bây giờ nó rất đau vì cánh tay trái không nhấc lên được. Không nghĩ mọi chuyện lại trầm trọng đến như vậy nên tôi rất khổ tâm và cảm thấy mình có một phần trách nhiệm. Song bé Mi đã làm tôi ngạc nhiên bởi khám phá của nó: Mẹ ơi, bây giờ con đã biết bên trái là bên nào rồi! Trước khi ngã, bé không phân biệt được bên trái, bên phải. Còn bây giờ, mọi chuyện hết sức đơn giản - bên bị đau là bên trái. Có một lần bé Mi lặng lẽ chơi dưới chân tôi khi tôi làm việc. Thình lình bé áp đầu vào chân tôi rồi thỏ thẻ: Mẹ ơi, con yêu bàn chân mẹ! - Con nói sao? - tôi ngạc nhiên hỏi....
Bình luận truyện