Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Nam Cao
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Mua Nhà
Anh Kim,
Buổi tối hôm ấy, sau khi đưa các anh ra thuyền trở về Nam, tôi bực tức vô cùng. Tôi bực tức với tôi, tôi đay nghiến tôi trong một phút cao hứng quá, đã mời các anh về nhà.
Anh đừng giận, anh Kim ạ. Tôi hiểu lắm. Chúng ta biết nhau không phải vì một bộ quần áo may khéo, một đôi giầy đúng kiểu, một cái xe hơi tốt máy. Chúng ta biết nhau vì cái khác. Chúng ta mến nhau vì cái khác. Chúng ta đánh giá nhau cũng ở chỗ khác đâu có phải ở chỗ cái nhà to hay bé. Cổ nhân chê kẻ sĩ mà còn lấy sự cơm ăn không được ngon, áo mặc không được lành làm nhục. Người quân tử phải có thể uống nước lã, khoanh tay dưới đầu làm gối mà không tủi. Tôi cũng hiểu. Vậy mà tôi cứ hậm hực mãi với tôi vì cái lẽ đã để mấy người bạn trông thấy cái cảnh bần bách của tôi như thế, chẳng hoá ra tôi là người nhỏ nhen? Vâng thì tôi là người nhỏ nhen! Nhưng các anh phải xét cho tôi chỗ này. Đến nhà anh, tôi ngồi trên những cái ghế kiểu mới, có nệm êm, có vách tựa rất cao, ngồi vào đấy, sự nghỉ ngơi của thân thể hoàn toàn lắm. Đến nhà anh Đề, chúng ta ngồi trên những chiếc ghế tàu nạm đá vân. Đến nhà anh Phùng, chúng ta có những bàn ghế bằng gu khảm xà cừ. Đến nhà anh Minh, chúng ta nằm nghỉ ngơi trên những chiếc giường tây. Cùng lắm đến nhà bác Lý, chúng ta cũng có thể trải chiếu hoa trên hè gạch để trông trăng. Nhưng đến nhà tôi, các anh phải cúi lom khom người để chui vào một cái lều tối om om. Nền nhà bằng đất nên âm ẩm dưới chân. Một mùi mốc khăng khẳng làm các anh nhăn mũi. Đứa con lớn của tôi đau bụng thổ từ đêm, nằm trên cái võng nhuộm màu nâu căng từ đầu nhà nọ đến đầu nhà kia, chắn cả lối đi. Nó mặc một cái quần, một cái áo bằng thứ vải mà con sen nhà các anh cũng không thèm mặc. Dưới nó là một vũng bùn to tướng. Mặt tôi đã đỏ bừng. Và khi anh lại gần con tôi, cúi xuống để hỏi han, thì chỉ thiếu một chút nữa là tôi khóc. Không, anh Kim ạ... Anh tốt lắm. Tay anh nắm lấy tay con tôi không một chút rụt rè. Anh đã khen: cháu trông ngoan. Anh đã hỏi bằng những câu rất dịu dàng. Lòng trắc ẩn đối với một người bạn khổ đã giúp anh những cử chỉ rất tự nhiên. Nhưng nghề nghiệp của chúng ta đã luyện chúng ta thành những người nhận xét rất tinh. Dù chỉ một cái run nhẹ của hàng mi, một chút ngập ngừng rất thoáng nhanh trên một ngón tay,...
Keywords:
Mua Nhà
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
truyện dân gian
,
truyện ngắn
,
audio truyện online miễn phí
,
Tự Điển Đông Y Hoc Cổ Truyền
,
Thằng Điên
,
Cá Tính Của Miền Nam
,
Thục Sơn Thiếu Niên
,
Nụ Hoa Hồng
,
Bật Mí Những Ý Nghĩ Của Nhà Tuyển Dụng
,
Cái Chết Lướt Qua
,
Bắt Đầu Từ Vị Trí Khách Hàng
,
18 Tháng Quân Ngũ Của 1 Đời Trai
,
Màu Vàng Theo Phong Thủy
,
Tình Xa
,
Chuyện Tình Mùa Thu
,
Ăn Miếng Trả Miếng
,
Sự Tích Phật Adiđà Bảy Vị Bồ Tát
,
9 Phương Pháp Rèn Luyện Tư Duy
,
Bến Đò Xóm Miễu
,
Vụ Bí Ẩn Sự Trùng Lặp Tai Họa
,
Tinh Võ Môn
,
Những Ngọn Gió Hua Tát Mười Truyện Trong Bản Nhỏ
,
Tiểu Khanh Ngốc Nghếch
,
Hạc Giấy
,
Một Người Hà Nội
,
Đuổi Tình Yêu Đi
,
Bài Học Nhớ Đời
,
Bảo Bối Lên Nhầm Giường
,
Sanh Tử Kiều
,
Gió Bụi Lưng Đèo
,
Nữ Phụ Bá Đạo
,
Mưa Cuối Mùa
,
Trang Tử Tam Kiếm
,
Vết Nhọ
,
Bàn Tròn Cho Ba Người
,
Bình luận truyện