Mưa Trên Phím Ngà Chương 1 ― Chiều. Buổi chiều màu xám. Mây vần vũ đan kín khoảng trời cư xá. Gió đẩy đưa hàng cây ngả nghiêng lao xao và thổi tung mái tóc tôi. Chiếc kẹp rơi xuống đất hòa vào âm thanh ngập ngừng phát ra từ những ngón tay nhỏ bé vụng về gây cho tôi cảm giác khó chịu. Tôi rời hàng hiên, quay vào: - Em không thuộc bài gì cả. Phải chịu khó tập đàn chứ. Trời sắp mưa rồi, thôi nghỉ sớm đi. Tôi ngồi xuống ghế, ngắm nhìn căn phòng rộng. Những tấm màn cửa màu xanh buông rủ, những bức tranh phong cảnh đồng quê êm đềm, những chùm hoa đèn rực rỡ trên trần cao... và pho tượng bán thân của Chopin trên đàn dương cầm đang nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng: Diễm Châu, cháu đang nghĩ gì?. Tôi lướt tay lên hàng phím trắng, dạo khúc etude quen thuộc. Tôi đến bên cửa sổ, nhìn xuống vườn....
Bình luận truyện