Nghệ Thuật Bậc Thầy Hắn cười khì khì khi nghe tôi vấn kế: - Cậu ngốc lắm. Chỉ có nai tơ ngơ ngác mới ứng xử như thế. Việc quái gì phải run! Tôi nuốt nước bọt: - Nhưng vấn đề là lúc đó tớ cảm thấy mình có lỗi. - Không một người chồng nào không có lúc có lỗi với vợ - Bạn tôi nhún vai như một triết gia, đến nỗi khi nghe hắn phán như thế, tôi không kềm được một cái liếc mắt xem gần đây hắn có bị hói đầu hay không? - Chỉ khi nằm dưới mồ rồi, người chồng mới trở thành hoàn hảo - Hắn nói sao mà đúng quá - Gì chứ lỗi với vợ thì tôi có hàng đống. Có khi hắn sắp trở thành triết gia thật cũng nên. Tôi ngước nhìn hắn bằng ánh mắt cảm phục: - Cậu nhận xét đúng ghê! Tôi nói tiếp bằng giọng của một cậu học trò không thuộc bài:...
Bình luận truyện