Ngôi Nhà Cổ Quái Chương 10 Tôi tỉnh lại rất từ từ đến mức tôi không nhận ra là mình đã thiu thiu ngủ. Trong trạng thái ấy, tôi mơ hồ nhận thấy bên trên tôi một chút, một đốm trắng dường như bay phấp phối trong không gian. Tôi phải mất mấy giây để phục hồi khả năng của mình và hiểu rằng cái đốm trắng ấy thực sự là một khuôn mặt rất tròn, khuôn mặt của một bé gái mảnh khảnh mà tôi đặc biệt nhận thấy rằng em có mái tóc đẹp màu hạt dẻ tết ở đằng sau, và hai mắt đen lánh và lồi như muốn bật ra ngoài hố mắt. Em bé nhìn tôi chằm chằm. - Chào anh! - Em nói. Chớp chớp đôi mắt, tôi lẩm bẩm một tiếng Xin chào! không nên lời. Em lại nói: - Em tên là Josephine. Tôi đã đoán ra nó. Josephine, em gái của Sophia là một đứa bé gái mà tôi đoán chừng phải đến mười một hoặc mười hai tuổi. Với một dáng vẻ xấu lạ lùng, nó giống ông nội nó một cách kinh ngạc. Hình như tôi cũng thấy rất có thể nó đã thừa kế được cái trí thông minh của ông nó. - Anh là người yêu của chị Sophia? - Nó hỏi tôi. Tôi giữ im lặng để khỏi phải phản đối....
Bình luận truyện