Như Nắng Xuân Phai Chương 1 Tôi nhảy chân sáo vào nhà và nếu không có ánh mắt người con trai đang ngồi trên ghế salon nhìn tôi chăm chú, có lẽ tôi đã hét to lên để khoe với ba rằng tháng này tôi được bảng danh dự nữa. Ba gọi tôi: - Hạnh! Tôi ôm cặp rụt rè tiến lại gần ba, ba hỏi: - Hạnh, con còn nhớ anh Chương không? Tôi nhíu mày suy nghĩ. Người con trai vẫn nhìn tôi với nụ cười mỉm trên môi. Tôi ngờ ngợ, hình như mái tóc đó, nụ cười kia, đôi mắt thật sáng đã quen thuộc với tôi từ một dĩ vãng nào xa mà quả thật, tôi đã quên mất đi từ không gian lẫn thời gian. Tôi cười khỏa lấp trí nhớ kém cỏi của mình: - Con thấy… con thấy quen quen... mà con đoán không ra........
Bình luận truyện