Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Nguyễn Ngọc Tư
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Nước Mắt Rơi Chung
Bạn nói có thể chị đàn bà đứng nức nở trên phố Hoàng Diệu ấy vừa đóng quầy may sẵn ở chợ Đồng Xuân, bạn đã bị chị mắng một lần vì nói giọng miền Nam mà còn mặc cả. Có thể người đàn ông mếu máo đặt mấy bông cúc vàng ở hàng rào ngôi nhà số 30 kia vừa chạy xong cuốc xe ôm, bạn đã từng bị anh chở đi đường vòng để lấy tiền cho ngọt. Nhưng những va quệt đã từng gặp phải trên đất Hà Nội đã trôi hết, xí xóa hết trong bạn vì những người đã đến khóc trước nhà vị tướng vừa qua đời, trong bản tin tối.
Ti vi trong quán ăn tiếng được tiếng mất, nhưng bọn tôi chừng như nghe được tiếng nước mắt chảy. Không chỉ từ những gương mặt lướt qua trên màn hình, mà còn từ những người không xuất hiện trên ti vi như bạn, hay từ trong lòng những người giả bộ mình cứng cỏi, như tôi. Tự nhận là già rồi, nghi ngờ cả nước mắt, nhưng bạn nói lần này bỗng tin những người kia cảm động thật lòng. Mà ông tướng đó cũng không phải ruột thịt, hay họ hàng xa, hay láng giềng ở cạnh nhà. Ông giỏi thì khỏi nói, cái đó cả thế giới chịu rồi, nhưng tụi mình đâu phải thương chỉ mỗi chuyện đó, bạn quệt cùi tay chùi nước mắt, nói, nghĩ tới ông như là nghĩ tới ông nội mình, không hề có cảm giác xa xôi vĩ đại. Bàn bên mấy anh đòi nợ mướn cũng thôi chửi thề một con nợ khó nhằn, một anh buột miệng nhìn ổng hiền như con cọp ăn chay. Màn hình đông chừng mười lăm giây nụ cười hồn hậu của ông tướng. Tự biết trong lòng người dân, hình ảnh ấy còn đọng lại rất lâu.
Bạn tôi tin hồi tại thế ông sống như mình có, không cố ý sống sao cho dân phải khóc khi lìa cõi tục. Tự nhiên từ khí chất. Thấy ông tưới phong lan, cũng lui cui như ông già kế bên nhà. Thấy nụ cười, biết rằng những oan khuất nhục vinh đã bị ông phẩy tay bỏ lại. Chỉ dân là ông không quên, khi thỉnh thoảng gửi báo những bài viết tâm huyết đóng góp cho chính sách dân sinh.
Mấy hôm trước cà phê sáng với nhau bạn còn kêu xã hội nhìn đâu cũng rẽ chia xáo xác. Sẵn sàng cãi nhau vì một cuốn sách, ông xài điện thoại Mỹ tôi dùng điện thoại Hàn, vì em mê nhạc sến anh thích sang. Cảm giác loạn lạc từ chính trường cho tới từng mái ấm, từng cái tổ của mỗi người. Đi bên bờ vực ai không chịu được nấy rơi, tưởng không có gì ngăn lại được dòng người chèn lấn. Bỗng tất thảy họ dừng lại chỉ vì một hơi thở vừa dứt vô phương nối lại....
Keywords:
Nước Mắt Rơi Chung
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
văn học nước ngoài
,
tiểu thuyết
,
văn học việt nam
,
Bóng Tối Thiên Đường
,
Khổng Tước Linh
,
Đông Kinh Nghĩa Thục
,
Đất Tiền Đất Bạc
,
Tấm Ván Phóng Dao
,
Băng Lãnh Tiểu Thư
,
Không Có Đồ Ăn
,
Anh Dũng Cảm Và Anh Hèn
,
Bươm Bướm
,
3 Sai Lầm Hàng Đầu Của Lãnh Đạo
,
Đích Tử Nan Vi
,
Đá Gà Với Quan Thị
,
Xin Ru Tình Lãng Quên
,
Ai Bảo Quan Kinh Thành Có Tiền Có Thịt
,
Những Điều Mẹ Ước Cho Con
,
Em Chỉ Không Muốn Gặp Gỡ Người Khác
,
Người Lính Bắc Và Cây Mai Vàng
,
Những Trang Lẻ Chép Trên Hè Phố
,
Gửi Tới Học Tỷ Thân Ái Của Tôi
,
Bắt Cá Hai Tay Trên Thiên Đường
,
Bóng Mây Chiều
,
Thông Điệp Cuối Cùng
,
Bí Mật Ngôi Mộ Cổ
,
Giang Sơn Bất Hối
,
Thung Lũng Xưa
,
Tình Hận
,
Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời
,
7 Lỗi Chết Người Trong Phỏng Vấn
,
Đế Vương Công Lược
,
Chị Gái Sài Gòn Giờ Tóc Đã Qua Vai
,
Trò Chơi Chinh Phục Ông Xã Kiêu Ngạo Quá Nguy Hiểm
,
Lại Chuyện Con Mèo
,
Bình luận truyện