Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Tô Hoài
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Quán Cóc
Không biết cái quán cóc gốc là từ năm Sài Gòn giải phóng người ta hay la cà vỉa hè uống rượu lậu - tiếng lóng là nước trắng, nước mưa, hay là bia xanh nhắm với quả cóc chấm muối mà thành tên là quán cóc, - chợ cóc rồi cái tên về sau lan ra Hà Nội thành quán cóc là những hàng rượu chợ như thế, và tên quán cóc, chợ cóc là như vậy chăng?
Bấy giờ tôi hay uống ở quán cóc bà Xiếc. Gọi quán bà Xiếc chỉ bởi cái quán nước của bà ở cạnh bến tô Kim Liên trông sang rạp xiếc bên vườn hoa Thống Nhất ở đường bên kia. Bà là người Hà Nội cũ. Bà bán hàng cho vui - mà cũng có thể là kiếm được. Trông cái tay bà đếm lóng cóng tùng đồng hào giấy, cùng biết không phải là người bán quan. Rượu bà Xiếc cũng là quốc lủi tạp nhưng được cái đều giọng. Chỉ vì bà lấy rượu một thổ quanh năm - cái thổ rượu hiểm hóc mà thật chắc đấy. Rượu đồng chiêm trũng nào chò chỉ, nào Phú Xuyên... Cứ lâu lâu lại có một xe cứu thương ở phía nam lên. Xe lừ lừ không bóp còi toe toe, hai bên sườn xe có hai chữ thập đỏ, cứ thế mà bon bon. Đến chỗ mấy cây si bờ hồ Thiền Quang của vào Công viên Thống Nhất, cái xe cứu thương ấy đỗ từ từ. Bác lái xe mặc áo đại cán chỉnh tề xách ra một cái bọc nilông xám bước vào hàng bà Xiếc. Bà cất ngay vào nhà trong cai bọc nilông ấy. Nó là cái bìu đựng rượu chui đồng chiêm lên. Người nghĩ ra được cái xe cứu thương đụng rượu lậu đã là mưu mẹo hơn một đầu các tay bắt rượu bấy giờ.
Thỉnh thoảng bà Xiếc cũng lấy rượu của ông Đặng Đình Hưng. Bà cười: Ông này vừa bán rượu vừa uống rượu. Nhưng cái rượu Chương Mỹ quê ông, khách khen cái Chương Mỹ đậm.
Ngồi quán cóc như ngồi xem sách, có khi ham hơn xem sách vì cứ ngồi mà đoán ra lắm kiểu người. Cứ đến buổi tan cơ quan, đi làm về buổi trưa, buổi chiều người đi xe đạp tíu tít qua. Người vào quán lăng lặng, bà hàng đã biết lệ, rót ngay cho một chén, hai chén. Ông ghếch xe, uống đứng, rồi đạp xe bay luôn. Chắc ông này uống rượu vụng, nhà đương đợi cơm. Có hôm thấy thằng Viễn con ông Đoàn Giói làm ở Công ty Cây Xanh bên Công viên Thống Nhất. Nó chào lễ phép, mời tôi uống. Khác Nguyễn Đỉnh Chính có hôm nhác qua quán đi ngay, làm như không trông thấy. Cũng như cái quán ở gần rạp Đông Đô, Lưu Quang Vũ vào mua chai rượu con con rồi lủi ngay.
Cũng như uống rượu với cụ Nguyễn Tuân ở...
Keywords:
Quán Cóc
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
sách lịch sử
,
sách văn học
,
nhà văn
,
Đầu To Tạ Chúa Liễu Ba Bò
,
Mặt Trời Và Ánh Lửa
,
Thiên Hương Tiêu
,
Chiến Binh Cầu Vồng
,
Cách Vách Đừng Nhìn Trộm
,
Coi Tay Vào Sáng Mưa
,
Bì Chay
,
Hành Trình Huyền Thoại
,
Truyện Ngắn Việt Nam Đặc Sắc
,
Xem Như Anh Lợi Hại Đồ Xấu Xa
,
My Beloved Tiếng Việt
,
Quỷ Y Quận Vương Phi
,
Bí Ẩn Ở Thung Lũng Boscombe
,
Miền Đất Thất Lạc
,
Long Huyết Chiến Thần
,
Hoàng Hậu Anh Túc
,
Ba Người Bạn Một Cuộc Chiến
,
Xin Hãy Tin Em
,
Từ Ngày Mẹ Chết
,
Bà Bảy Vượt Biên
,
Nấm Độc
,
Thiên Thần Của Anh
,
Mắt Trái
,
Theo Gót Chân Tình
,
Sherlock Holmes Bí Ẩn Ở Lauriston Garden
,
Xú Khách Vô Hình Chưởng
,
Giáo Sư Mục Của Sinh Viên Lạc
,
Sợi Nắng Lúc Hoàng Hôn
,
Giá Ai Cho Cháu Một Hào
,
Cổ Tích Cho Những Hy Vọng Không Thành
,
Dạt Vòm
,
Sam Sam Đến Đây Ăn Nè
,
Bình luận truyện