Rỗng Tim hắn đập loạn lên khi bước vào phòng tiếp tân mờ mờ tối. Hắn đã được làm quen với một khung cảnh y hệt qua lời người bạn nhưng vẫn không sao tự chủ được. Sau quầy bar, người đàn bà để vai trần đầy khêu gợi cười hết cỡ miệng chào hắn. Bất giác hắn có nhu cầu đánh hơi bởi có mùi gì đó cứ lẩn quất đâu đây. Dù trong tình trạng thiếu tự chủ hắn cũng lập tức nhận ra nó là mùi của đêm còn đêm thì của xác thịt. Ngay lúc đó như từ trong bức tường, hoặc xó xỉnh nào đó chui ra một gã đàn ông ăn mặc đủ để thành một phần loang lổ của đêm, giọng nhỏ nhẹ: - Mời các quý anh đi theo lối kia! Hắn đang cố gắng hết sức để giữ cho nhịp thở bình thường. Bạn hắn nhận ra điều đó ở hắn, thích chí cười: - Rồi sẽ quen thôi, chỉ đừng lộ cái nhà quê một cục của ông ra là được. Không thấy hắn đáp lại, bạn hắn tiếp: - Các em nó khinh cho... Hắn đặt từng bước lên những bậc cầu thang. Hắn cảm giác rất rõ nó uốn lượn nhưng không sao định hướng được. Chỉ thấy nó cứ xoáy dần lên và lời nhắc của gã đàn ông các quý anh đi lối này. Hình như hắn đang ở rất cao bởi thỉnh thoảng qua những lỗ nhỏ hắn nhìn thấy đèn thành phố như sao sa ở phía trước. - Đi đâu thế này? - Hắn đỡ ngực, thì thào hỏi bạn hắn....
Bình luận truyện