Thương Nhớ Ngậm Ngùi Tôi dừng bước ngoáy nhìn, nhưng không tìm thấy vết chân mình. Cả những đợt sóng tràn bờ, giờ cũng giống như một khối màu đen có vẻ như chuyển động. -Chẳng bao giờ mình nhìn thấy được vết chân của mình. Khôi cười: - Nói bậy, chỉ vì trời tối thôi. Ai đi qua mà không để lại vết chân? Họa có ma. Tôi co hai vai vì lạnh: - Có đấy. Thì Khôi nghĩ xem. Mình đã sống ở đây từ hồi bé. Tuổi học trò cũng ở đây, ắp đầy kỷ niệm. Vậy mà khi trở về, chẳng còn gì, không một dấu vết. Tất cả mất tăm như chưa hề có. Khôi siết nhẹ tay tôi: - Thu nói gì vậy. Chẳng lẽ tôi không là một vệt nhớ trong Thu sao?...
Bình luận truyện