Thủy Chung Trọn Đời Chương Kết Anh ủ cô trong lòng mình: - Đừng căng thẳng nghe em, tình yêu sẽ là hoa cho mật ngọt. Thanh Bình không còn thấy sợ hãi nữa, cô khép mắt lại, nhủi đầu vào lòng ngực rộng và cũng thật ấm ấp, vòng tay anh thật vững chắc như che cho cô tiếng khóc nhỏ dần chìm vào im lặng. Thanh Bình đã ngủ, sau giây phút mệt mòi và căng thẳng: Tri Thức nhẹ nhàng bế cô lên đi vào phòng: Ngủ đi em, một giấc ngủ bình yên, ngày mai em sẽ thấy ánh bình minh lên: Bình minh lên, ánh sáng đầu ngây xuyên qua khung cửa sổ của căn phòng rèm màu xanh che kín lại, còn,ánh sáng mờ nhạt dịu dàng. Thanh Bình giật mình thức giấc, cô đang nằm trong lòng Tri Thức. Anh vẫn ngủ say. Thanh Bình ngước mặt nhìn anh. Đêm qua...cô đã biến đêm tận hôn của mình thành ác mộng, chắc là anh rất giận cô....
Bình luận truyện