Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Aziz Nesin
Thể loại: Nghệ Thuật Sống
Giới thiệu:
Xin Mời Bác Cứ Đến Chơi...
Một ông văn sĩ rất có tiếng nọ vừa kỷ niệm ngày sinh thứ 60 của mình xong, ấy thế mà không hiểu tại sao lắm độc giả cứ khăng khăng cãi là ông phải nhiều tuổi hơn thế nhiều. Hay có chuyện lạ đời như vậy có lẽ là vì những cái nổi tiếng nói chung dễ được người ta gán thêm cho tuổi tác, để tăng thêm phần danh giá, mà cũng có thể là vì chính bản thân sự vinh quanh làm cho người ta già đi, vì nó luyện cho người ta phải biết sống dựa vào chút tiếng tăm còn dư lại của ngày xưa.
Quả thật, không hiểu tại sao người ta cứ hay nghĩ là các văn sĩ nổi tiếng thì không những phải già hơn, mà còn phải giàu có hơn cái thực tế của họ nhiều. Chứ lại không à! Tiếng tăm lừng lẫy như thế mà bảo không giàu thì ai mà tin được! Cứ gọi là trong nhà phải có một hòm vàng, phải không còn thiếu thứ gì nữa! Ðồ đạc thì chả phải nói, tất nhiên là phải toàn sập gụ tủ chè rồi!
Vậy thì ông văn sĩ mà chúng ta vừa nói bị người ta cho rằng già hơn tuổi là cũng đúng thôi. Bởi lẽ là giống như tất cả những người trải đời, trông ông sớm già và sớm có một vẻ gì tiều tuỵ, hom hem. Còn chuyện bảo ông giàu, thì tất nhiên cũng không phải không có lý. Thì cứ xem ngay cách ăn mặc của ông thì biết, chả lúc nào là không nuột nà chải chuốt. Tủ quần áo của ông tuy chưa đến mức chật ních, nhưng lúc nào cũng treo dăm sáu bộ, may cách đây tuy đã chục năm, nhưng bộ nào bộ nấy trông hãy còn mới nguyên. Mà bộ nào ông mặc trông cũng nền lắm! Hai nữa, tuy có lúc trong túi chỉ vẻn vẹn còn có chục bạc, nhưng ông ăn tiêu vẫn rộng rãi và sang lắm, nên người ta cứ ngỡ ông phải có đến chục nghìn. ấy thế nhưng thực ra thì ông rất túng, và túng đã lâu rồi. Có cái là ông hết sức giấu không để ai biết chuyện đó mà thôi.
Bởi đã đến lúc tiếng tăm của ông không còn đem lại cho ông nhiều tiền bạc nữa. Không biết vì thị hiếu bây giờ đã thay đổi, hay vì một nguyên nhân nào khác, nhưng sách của ông người ta không in nữa. Ðến các báo cũng không tờ nào buồn đặt ông viết bài. Các nhà xuất bản cũng chả nhà nào hỏi han gì đến ông. Thử hỏi thế thì ông, một người chỉ biết sống bằng ngòi bút, và suốt đời hy sinh cho sự nghiệp văn chương còn biết làm gì nữa?
Nhưng ông lại cứ tưởng rằng tiếng tăm của ông hãy còn lừng lẫy lắm. Hay ông tưởng nhầm? Nếu tưởng...
Keywords:
Xin Mời Bác Cứ Đến Chơi
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
sách nói cho người mù
,
truyện ngắn
,
tiểu thuyết
,
Mới Dựng
,
Gà Mượn Mào Vịt
,
Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu
,
Bắt Đền Hoa Sứ
,
Cực Phẩm Thái Tử Phi
,
Thứ Xuất Thứ Xuất
,
Dịu Dàng Im Lặng
,
Tôi Hay Mà Em Đâu Có Thương
,
Bảo Bối
,
Thử Yêu Lần Nữa
,
Cho Nó Một Chút
,
Mãi Mãi Là Bao Xa
,
Nơi Cuối Con Đường
,
Gia Đình Cực Phẩm Cha Cường Hãn Con Trai Thiên Tài Mẹ Phúc Hắc
,
Xin Mượn Phu Nhân Dùng Tạm
,
Ra Đường Dạy Con
,
Chiến Luyến Tuyết Hàn Tuyết Truyền Kỳ
,
Bố Đã Từng Yêu
,
Màu Xanh Mơ Ước
,
Nữ Vệ Sĩ Đáng Yêu Và Hoàng Tử Đẹp Trai
,
Ninh Phi
,
Trò Chơi Hào Môn Tội Ác Tân Nương
,
Bán Thế Anh Hùng
,
Ai Cho Anh Lên Giường
,
Bí Quyết Kinh Doanh Của Người Do Thái
,
Giai Thoại Và Sấm Ký Trạng Trình
,
Bên Kia Giấc Mơ Màu Hạt Dẻ
,
Giang Nam Hận
,
Tà Đế Yêu Hậu Tuyệt Đế Lãnh Thê
,
Câu Chuyện Thật Tí Ti Của Cedar B Hartley
,
Lều Chõng
,
Có Thể Người Đó Là Bạn
,
Bình luận truyện