Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Banana Yoshimoto
Thể loại: Tiểu Thuyết
Giới thiệu:
Amrita
Lời Giới Thiệu
Tiểu thuyết của Banana Yoshimoto giống như trò Jet-Coaster (trò chơi cảm giác mạnh, người ngồi trên ghế có đai an toàn cà di chuyển với tốc độ cao qua những khúc cua và những đoạn lên xuống rất dốc - ND), một khi đã ngồi lên rồi, ta sẽ bị cuốn đi đến tận cùng với tốc độ của nó. Không phải do kịch tính được đẩy đến cao trào mà do khả năng cảm thụ của nhân vật chính đóng vai trò kể chuyện liên tục hướng về phía trước với một tốc độ đáng sợ, không ngừng cảm nhận thế giới xung quanh. Đó là sự cảm nhận liên tục, không chỉ đối với phong cảnh xung quanh hay những lời nói của người khác mà ngay cả với từng hạt không khí nhỏ nhất hiện diện ở đó. Tất nhiên cũng giống như Jet-Coaster, không phải lúc nào cũng lao đi với tốc độ cao nhất, trong tiểu thuyết của Banana Yoshimoto cũng có những đoạn chậm rãi, thong thả khi đang hướng đến một đỉnh cao. Và sức mạnh để làm được việc đó chính là những xúc cảm giống như một tứ thơ, kết tinh từ những cảm thụ của nhân vật chính. Cứ thấy một phụ nữ đứng trong bếp là tôi lại cảm thấy mình sắp nhớ ra một điều gì đó, một điều gì đó thật buồn, như bóp chặt lấy lồng ngực, và nhất định liên quan đến cái chết, đến cả việc tôi được sinh ra trên cõi đời này nữa... Từng nhịp, từng nhịp cộng hưởng như vậy đưa người đọc cùng lên đến một độ cao, để rồi, khi lao bổ xuống từ độ cao đó, ta cảm thấy một trạng thái không trọng lượng rất đặc trưng của những chiếc Jet-Coaster đang lao đi. Đúng lúc ấy, bên tai người đọc đang trong trạng thái bồng bềnh ấy sẽ vang lên một giai điệu chưa từng nghe thấy song lại có gì đó thật thân thương. Sự nhận biết thế giới của nhân vật chính hầu hết đều đi kèm với nỗi buồn, song thanh âm theo gió vẳng đến bên tai ta, không hiểu sao, lại luôn tràn đầy niềm vui sống. Và thêm đó nữa, nó như một giọng nói đến từ một nơi nào đó thuộc thế giới bên kia.
Sakumi, nhân vật chính của Amrita trong bối cảnh bị mất một phần trí nhớ, song ý thức được sự thiếu hụt ấy, cô nhất định không để mất cái tôi của mình. Và khi tìm lại được trí nhớ, suy nghĩ của cô là Sớm mai ra, tôi vẫn muốn mình sẽ thức giấc ở đâu đó. Những lời này là minh chứng hùng hồn cho sự khẳng định tuyệt đối, giống như tính hướng sáng của hoa hướng dương, mà tác phẩm của Banana Yoshimoto cũng như những chiếc Jet-Coaster đều thể hiện, tức là điểm xuất phát cũng là điểm kết thúc.
Để có được cảm giác...
Keywords:
Amrita
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
sách kỹ năng sống
,
sách kinh doanh
,
truyện ngắn
,
Không Gì Ngoài Rắc Rối
,
Người Dublin
,
Đến Hồi Tan Vỡ
,
Bên Kia Biên Giới
,
Tuấn Chàng Trai Đất Việt
,
Chức Cẩm Đồ
,
Chiếm Đoạt Vợ Yêu
,
Cực Phẩm Vú Em Nãi Ba
,
Giấc Mơ Của Lippel
,
Lỗi Hẹn Với Mình
,
Trùng Sinh Nữ Phụ
,
Hoa Lửa
,
Đại Đường Du Hiệp Ký
,
6 Bí Kíp Giúp Bảo Vệ Sức Khoẻ Cho Dân Văn Phòng
,
Cú Điện Thoại Bực Mình
,
Quang Trung
,
Thanh Mai Nghi Kỵ Trúc Mã
,
Cô Vợ Hồ Ly Ngốc Nghếch
,
Nữ Sinh Thế Kỷ Mới
,
Vụ Bí Ẩn Hang Động Rên Rỉ
,
Chó Sói Cắn Chó Nhà
,
Người Mình Yêu Người Yêu Mình
,
Vứt Đi Nương Nương
,
Tận Dụng Thời Gian Một Cách Hợp Lý Thuyết Hộp Dưa Góp
,
Những Bông Hồng Ầu Hạ
,
Chiếc Áo Mộng Mơ
,
Bẫy Tình
,
Nước Cũ Mơ Nguồn
,
Tớ Đẹp Tớ Có Quyền
,
Nước Mắt Bồ Công Anh
,
Pippi Tất Dài
,
Tinh Thần Châu
,
Bình luận truyện