Bạch Ngọc Lão Hổ Bước Bước Nguy Cơ Mùng ba tháng tư, hoàng hôn. Khí trời buổi hoàng hôn vẫn tình lãng như lúc bình minh, vầng thái dương bắt đầu lặn dần phía tây, bầu trời trong xanh vời vợi, tịch dương đa thái đa tư luôn luôn làm cho tâm tình người ta khoan khoái. Tâm tình của Hiên Viên Nhất Quang lại không mấy khoan khoái. Hắn đã dạo trên con đường nghe nói là phồn hoa nhất nội trong vòng ba trăm dặm phụ cận như một ngốc tử đã quá nửa canh giờ, nhìn những bà vợ trẻ len lén ra khỏi nhà vì muốn đi mua chút đồ trang điểm, nhìn đám chạy bàn trong tiệm ăn híp mắt chào mời một cách giả trá. Bởi vì ngoại trừ những chuyện đó ra, chuyện khác không có chuyện nào dẫn bắt sự hứng thú của hắn. Sau đó hắn lại dừng lại trong một tiệm tranh ảnh đồ cổ rất lâu, tận lực làm ra vẻ rất chăm chú thưởng thức. Hắn thậm chí còn mua luôn một bịch bánh bột chấm đường, sau đó lại lén lút quăng xuống rãnh....
Bình luận truyện