Bên Bờ Vực Thẳm Thúy ngồi bệt xuống bãi cát, cằm tựa lên gối, nhìn xa xăm ra biển, thở dài chán nản. Đã tám tháng qua, ngày nào cũng như ngày nào, sau bữa cơm chiều là Thúy đến lớp học Anh Văn; chỉ có Thứ Bảy, Chúa Nhật là rảnh rỗi, Thúy ra bãi biển ngồi nghĩ ngợi vẩn vơ... - Hù! Thúy giật thót người la lên: - Đồ khỉ! Làm người ta hết hồn! Diễm cười ngặt nghẽo: - Mày nghĩ ngợi gì vậy? Đi, tới lều tao ăn cơm, tao mua được hai hộp thịt heo ở bãi sau, tao vừa kho tiêu, ngon lắm. Thúy uể oải nói như không nghe rõ lời của Diễm: - Mày có tên đi Mỹ rồi, sướng thật. Tao chán quá chẳng biết tới chừng nào mới rời đây được....
Bình luận truyện