Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Phạm Hải Anh
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Tiễn Trăng
Xe đi rập rình. Minh cựa quậy trên ghế. Không biết cất mũi vào đâu cho khỏi mùi hôi gây gây bền bỉ tỏa ra từ hàng ghế phía sau. Lúc nãy ở trạm nghỉ xe, Minh đã bứt theo một bông hồng dại, úp mặt vào hít từng hơi. Không ăn thua. Thủ phạm mặc áo len vàng đan móc cầu kỳ, từng mắt lưới để xổng ra làn hương chuột chù đủ sức làm héo úa cả vườn hồng. Ngủ đi một tí may ra quên được. Nhưng cứ nhắm mắt lại là lại thấy gương mặt ấy, cánh tay ghì xiết đến đau đớn, cố gắng lắm Minh mới bứt được ra để đi. Thôi thà mở mắt chịu trận với chuột chù.
Nguyệt ra tận bến xe đón. Ngót mười năm không gặp, cô bạn mũm mà mũm mĩm, hay cười ngày xưa bây giờ thành một thiếu phụ thon thả, chừng mực dịu dàng. Nhà Nguyệt là một căn hộ tập thể tầng hai gọn ghẽ. Phòng đằng sau nới thêm được chừng hơn chục mét vuông. Cái ban công trổ thêm treo lơ lửng giữa trời trên mấy thanh dầm sắt. Bốn bề quây lưới thép, cài cót ép chặt chẽ, sàn lát gỗ. Cửa sổ mở rộng xuống vườn căn nhà hai tầng xinh xắn của hàng xóm. Cơm nước xong, Nguyệt kê hai cái ghế ra bên cửa sổ. Hai đứa ngồi gác chân như ngày xưa. Có cả quả bưởi và muối ớt như xưa. Trăng trung thu cũng giống. Chỉ có những chuyện trò là khác. Nguyệt bảo ban công này do Thành làm đấy. Cả bụi quỳnh ở góc kia cũng tay Thành trồng. Đêm Thành mất, quỳnh nở một lúc bảy bông trắng xoá, thơm đến nỗi Nguyệt phải mở tung cửa sổ cho khỏi ngạt. Từ độ ấy quỳnh không ra hoa nữa. Cái giống hoa nó cũng có hồn đấy Minh ạ. Hương trầm thơm thoang thoảng. Nguyệt tắt đèn để đón trăng. Trong nhà chỉ thấy lập lòe ba đốm lửa hương trên ban thờ Thành. Cái bàn thờ choán hết mặt tủ, ảnh Thành trang nghiêm nhìn thẳng vào giường Nguyệt. Đêm nào Thành cũng canh Nguyệt ngủ thế sao?
Nhà hàng xóm đang rục rịch đón trung thu. Thấy bày ra sân một bộ bàn ghế mây, đồ uống, thức nhắm, bánh trái. Họ có bốn người. Một cặp trung niên, một đôi trẻ. Nguyệt nói chủ nhà này là cái cô già hơn, nghệ sĩ nổi tiếng lắm đấy, sống một mình. Minh để ý đến cô trẻ mặc áo đỏ. Chợt rùng mình hỏi, Nguyệt ơi thấy cô kia giống ai không?
Mỹ ngày ấy hay mặc áo đỏ. Bạn bè gọi Mỹ là Nhót Trưởng vì Mỹ nghiện ăn nhót, luôn tay xát nhót vào vạt áo. Mỹ mài nhót kỳ công, quả nhót không còn sót hạt phấn trắng nào, đỏ bóng lên như cặp môi nũng nịu. Bọn con trai nhìn Mỹ hé miệng cắn vào trái...
Keywords:
Tiễn Trăng
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
truyện dân gian
,
tiểu thuyết hay
,
audio sách
,
Tôi Yêu Em Cô Bé Ngốc Của Tôi I Love You My Stupid Girl
,
Anh Chàng Lẩn Thẩn
,
Trang Nhật Ký
,
Điện Thoại Của Mẹ
,
Chinh Phục Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng Ông Xã Trí Mạng Của Tiểu Ma Nữ
,
Dược Vương Tà Thiếu
,
Hắc Liên Hoa Nở Rộ
,
Yêu Muộn
,
Thiên Địa Càn Khôn
,
Đức Phật Trong Ba Lô
,
Cà Phê Cùng Tony
,
Bên Dòng Sông Hương
,
Chiếc Bẫy Kỳ Nhông
,
Thầy Tu Rởm
,
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Con Dâu Hắc Đạo Nuôi Từ Bé
,
Nhân Chứng Câm
,
Đạo Phi Thiên Hạ
,
Xích Bát Vô Tình
,
Bình Minh Và Hoàng Hôn
,
Hai Vẻ Đẹp
,
Mái Nhà Trong Phong Thủy
,
Đồ Chơi Của Tổng Tài
,
Đừng Bao Giờ Quên
,
Nữ Hoàng Và Kẻ Cướp
,
Làm Cha
,
Bánh Canh Giò Heo
,
Gulliver Du Ký
,
Khỉ Ỏ Ít
,
Siêu Quậy Trường Ss Super Star
,
Tuyệt Đỉnh Vương Phi
,
Âm Mưu Ngày Tận Thế
,
Nhất Phẩm Phong Lưu
,
Bình luận truyện