Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Sưu Tầm
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Cái Thời Lãng Mạn
Tôi về xã Đồng Tiến là do sự rủ rê của một người bạn. Tức là anh Biền. Ngày trước Biền là trưởng ban hành chính của Tạp chí Văn nghệ Quân đội, ra quân năm 1958, năm ấy anh mới hai mươi bốn tuổi. Anh trở về làng phải vật lộn với miếng ăn mất vài năm, năm 1961 được bầu vào đảng ủy xã, năm 1962 làm chủ nhiệm hợp tác xã nông nghiệp toàn xã và là người có học vấn cao nhất trong số cán bộ xã thời bấy giờ.
Các mối quan hệ giữa tôi với anh, giữa tôi với ban thường vụ đảng ủy xã, với gia đình này gia đình kia trong ít ngày thâm nhập thực tế? đã được tôi canh cải chút ít để đưa vào một truyện vừa. Là do cái tài mình kém, cái khả năng tưởng tượng khô cằn, cứ phải bám dựa vào một hình mẫu nhất định nên mới sinh ra lắm chuyện rắc rối. Rắc rối ngay với mấy người lãnh đạo của xã nên tôi chỉ còn một cách là im lặng, vì anh em đang giận mình, có thanh minh gì cũng khó lọt vào tai đương sự. Năm tháng qua đi, nhiều việc lớn ập đến, cái giận của ngày nào, cũng đã nguôi ngoai dần, có thể gặp mặt nhau để bình tĩnh nói lại về mọi sự cho hiểu nhau hơn. Nhưng vẫn chưa có cơ hội trở lại. Mãi tới hăm bốn năm sau. Một khoảng thời gian đủ dài để gói trọn một cuộc chiến tranh, nhiều đời người, nhiều buồn vui và bao nhiêu là thay đổi trong các mối quan hệ. Như đã sang hẳn một kiếp khác. Giờ phút đầu tiên đặt chân lên quê hương của một tác phẩm tôi đã nghĩ đúng như thế. Ngày mới đến xã lần đầu tôi đi xe lửa tuyến đường Hà Nội - Yên Bái, tới ga Tiên Kiên bốc xe đạp xuống, rồi cứ thế đạp, xuống dốc, lên dốc lại xuống dốc, trời rất nắng, hai bên là đồi, đồi trọc nhiều hơn nên càng nắng. Lại phải tìm xã, đạp vượt lên cả ba bốn cây lại đạp vèo vèo lộn lại, mà không thấy mệt, đạp xe cả ngày cũng chưa thấy gì là mệt. Còn bây giờ, thôi, chẳng nên nói một chút gì về cái bây giờ của mình vì nó không được vui. Sức khỏe không vui, cuộc sống cũng chưa vui, đọc lại những gì mình đã viết trong bấy nhiêu năm lại càng không được vui cho lắm.
Lần này tôi về xã Đồng Tiến bằng xe hơi, tất nhiên là đi nhờ xe của tỉnh, nhưng một người viết mà đi xe hơi xuống xã vẫn cứ buồn cười thế nào. Xe chạy thẳng vào ủy ban xã, xuống xe còn hỏi: Bao giờ thì đến Đồng Tiến?. Dọc đường đến xã tôi không nhận ra một chút gì quen thuộc. Mới lạ hết,...
Keywords:
Cái Thời Lãng Mạn
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
sách lịch sử
,
sách hay nên đọc
,
sách nói cho người mù
,
Khuất Phục
,
Cẩm Y Vệ
,
Tịch Mịch Không Đình Xuân Dục Vãn
,
Trước Ngày Em Đến Me Before You
,
Phong Thuỷ Phòng Tắm Và Những Điều Cần Lưu Ý
,
Thiên Thần Mắt Tím 2
,
Cuốn Theo Chiều Gió
,
Thiết Kỵ Môn
,
Chỉ Cần Ném
,
Thằn Lằn
,
Công Chúa Có Độc Yếu Hưu Phu
,
Thánh Đường
,
Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại
,
Cún Bụi Đời
,
Hai Lần Gặp Gỡ
,
Alo Ai Đó
,
Biết Trước Thì Sẽ
,
Những Ô Cửa Sáng Đèn
,
Màu Xanh Mơ Ước
,
Những Con Búp Bê Bằng Giấy
,
Cô Dâu Nhà Giàu
,
Bạn Có Bao Giờ Để Ý Rằng
,
Pie Đệ Nhất
,
Thành Danh Sau Một Đêm
,
Màu Mắt Thơ Ngây
,
Vợ Đồng Chí Xấu Xa
,
Một Cuộc Đổi Đời
,
Nếu Một Ngày Anh Hỏi Em Là Ai
,
Hào Môn Tuyệt Luyến Tổng Giám Đốc Không Yêu Vẫn Cưỡng Ép
,
Đồ Mi Đã Héo Đêm Chưa Tàn
,
Hảo Mộc Vọng Thiên
,
Mị Công Khanh
,
Bình luận truyện