Căn Phòng Kín Chúng tôi nằm chăn vứt sang một bên. Trời khô ráo. Chúng tôi không cần đến nhau như một người đàn ông và một người đàn bà trong đêm nay. Nhưng vẫn có các điều mà từ lâu ràng buộc chúng tôi - thói quen tiếp xúc, sự tiếp tục của cuộc sống và mức độ của lòng dũng cảm khi anh biết tất cả những gì đang chờ anh ở phía trước. Vì thế nên chúng tôi thành thật với nhau và câu chuyện chúng tôi thường hay đề cập đến vấn đề lương tâm của con người bởi nó vẫn đang còn trong chúng tôi. Tất cả những gì cần làm chúng tôi đã làm trong một thời gian ngắn. Tất cả những gì cần phải nếm rải trong thời gian đó chúng tôi cũng đã nếm trải. Chúng tôi đã quên đi nhiều chuyện của quãng đời đã qua, nhưng những gì đọng lại trong trí nhớ thì đã không còn đem lại niềm vui sướng nữa. Câu chuyện thật kỳ lạ. - Anh thử tưởng tượng là ai có một cái phòng kín nhé - vợ tôi nói - không ai biết là trong các phòng ấy có những gì. Anh cầm lấy chìa khoá và mở cửa căn phòng ấy. Anh hãy vào và hãy kể tất cả… Ánh sáng loé ra từ cần chiếc tàu điện hắt vào trần nhà và phản chiếu vào khuôn mặt vợ tôi. Một khuôn mặt trắng trẻo với hai mắt hõm đen. Và ngay lúc ấy, chiếc tàu điện chạy rầm rầm vọng tới cùng với tiếng người hàng xóm say rượu kêu thét phía bên kia tường. - Và anh hãy kể tất cả, - tiếng vợ tôi nhắc lại nghe như một tiếng vọng. - Cứ cho là anh sẽ vào đi, nhưng anh không biết các phòng ấy ở đâu. - Cái đấy thì không có, chỉ có điều là cần phải vượt qua được thói quen thôi. Cái phòng ấy ai cũng có hết. - Thế em đã được vào cái phòng ấy của em chưa? - Em vào rồi....
Bình luận truyện