Cây Chuối Non Đi Giày Xanh Phần Mở Đầu Phần mở đầu Thỉnh thoảng tôi vẫn nhận được email của Phan. Nó bây giờ đã là một nhạc sỹ nổi tiếng, đang là giáo viên dạy nhạc ở trường Đại học Sư Phạm Quảng Nam. Thư của Phan trước nay hầu như chỉ liên quan đến chuyện âm nhạc. Khi thì nó nhờ tôi tới một hãng sản xuất băng đĩa ở Sài Gòn đòi giùm nhuận bút của các ca khúc của nó - những ca khúc người ta tùy tiện in vào đĩa; khi thì nó nhờ tôi xác nhận vào một tờ giấy, đại khái là đồng ý cho nó lấy cảm hứng từ một cuốn truyện của tôi để viết ca khúc gửi tới cuộc thi sáng tác nào đó ở ngoài Hà Nội. Nó bảo ban tổ chức cuộc thi buộc phải có xác nhận của tôi thì bài thì của nó mới hợp lệ. Email mới nhất của Phan có vẻ nghiêm trọng hơn: Đăng thân, Chả rõ mày biết chưa, thằng Biểu bây giờ đã là chủ tịch Hà Lam. Nó nhờ tao đứng ra làm tập Kỷ yếu nhân kỉ niệm 35 năm thành lập thị trấn và bảo tao nói mày viết cho nó một bài về những kỉ niệm lúc mày còn ở đây dù lúc đó về mặt hành chính thôn Hà Lam chưa được nâng cấp thành thị trấn. Nó bảo mày viết bất cứ cái gì cũng được, dài ngắn không thành vấn đề, có bao nhiêu nó in tất. Mày viết thật thơ mộng vào. Như viết tiểu thuyết càng tốt. Tôi và Phan bây giờ đã vào tuổi trung niên nhưng thói quen xưng hô mày - tao thời đi học vẫn không sao gột bỏ được....
Bình luận truyện