Cây Hồng Vàng Ngày muộn, mặt trời đã lặn. Tôi nhìn thấy khung cửa sổ kia hé mở và một bàn tay vươn ra ngoài để với những quả hồng vàng. Tôi nhìn thấy những ngón tay phụ nữ đang vịn vào rèm cửa. Cô ấy sống ở đó. Cái cửa đối diện căn hộ của tôi là của cô ấy. Tôi đã một lần nhìn thấy mùa xuân và chẳng bao giờ quên được. Tôi đã bị ốm suốt mùa đông và nay đã bình phục. Tôi không còn thấy đau đớn gì nữa, không còn phải chữa trị gì cũng như không còn phải đi gặp bác sĩ. Gương mặt của người phụ nữ trong chiếc gương bằng bạc đã cũ nhìn tôi là gương mặt của một người đã thoát khỏi bệnh tật. Tôi chỉ cần củng cố thêm sức mạnh. Vì vậy tôi cần được ở một mình, một động lực tự nhiên và xưa cũ. Tôi đã ở bên ngoài mọi việc lâu lắm rồi và mọi nỗ lực để quay lại cuộc sống quả là tuyệt vời. Đầu óc tôi trong suốt và tinh khôi như một làn da mới. Tất cả mọi việc ngay cả một sự việc bình thường nhất với tôi cũng dường như xảy ra lần đầu tiên. Và như có một khoảng trống với sức hút nhạy cảm như âm nhạc được chơi trong một thính phòng không người. Tôi chọn một căn hộ yên tĩnh trong một ngõ cụt với hàng cây kiểu Anh trồng dọc theo đường phố. Đây là một căn phòng lớn, trần nhà cao với những bức tường sơn màu nhạt, trong suốt như giọt mật. Căn phòng chưa có đồ đạc gì và chưa bị can thiệp bởi bất kỳ sự tinh tế chuẩn mực nào của một nhà trang trí nội thất. Tôi thích ngắm mặt trời vào buổi chiều. Tôi thích trời khi còn lờ mờ và se lạnh vào buổi sáng. Dường như ta có thể kéo dài sự nghỉ ngơi ban đêm thêm một chút. Khi tôi đến hàng cây còn trơ trụi và nhập nhoạng phản chiếu bóng chiều màu đinh tử hương. Căn hộ đối diện với căn hộ của tôi có lối vào rộng, trông kín đáo và được chăm sóc cẩn thận. Vào ban đêm khối hình chữ nhật của căn hộ với những bông hồng và ánh sáng màu vàng như được nâng cao lên về phía bầu trời. Một cửa sổ của căn hộ đối diện ngay chính giữa căn hộ của tôi. Tôi nhận thấy nó luôn được đóng như để ngăn không khí. Đường phố thì rộng nhưng yên tĩnh nên cái cửa sổ đó dường như gần hơn. Tôi thấy vui vì cái cửa sổ đó luôn luôn được đóng. Tôi thường bỏ ra rất nhiều thời gian bên cửa sổ của mình. Đây là điều duy nhất khiến người khác có thể dòm ngó và can thiệp đến cõi riêng tư của tôi. Tôi thích căn phòng này ngay từ...
Bình luận truyện