Phố Vắng Chiều Mưa Chương 1 Yên Thảo đặt vali xuống trước cổng một ngôi nhà sang trọng và cổ kính. Nàng nhìn kỹ lại một lần nữa số nhà. Cái tấm biển màu xanh tuy đã tróc sơn một vài chỗ nhưng con số 118 vẫn rõ rành rạnh. Vậy là mình đã tìm đúng đến địa chỉ cần tìm. Tuy vậy, cô gái vẫn thấy ngần ngại đối với mình đến, nó giàu sang tráng lệ so với sự tưởng tượng của ba mẹ nàng và của nàng. Thảo bấm chuông. Những tiếng reng vang lên một cách khô khan, nhát gừng và rụt rè như tâm trạng nàng hiện giờ. Vẫn không có động tĩnh gì cả. Thảo lại bấm chuông. Cô gái gần như tuyệt vọng. Cả một buổi đi đường mệt mỏi, Yên Thảo thèm được tấm táp và ngả lưng trên giường biết bao! Giữa lúc ấy, một tiếng nói từ phía sau nàng vang lên: - Cô bé tìm ai thế? Thảo quay lại, đứng trước mặt nàng là một thanh niên trạc ba mươi, to lớn vạm vỡ như một cầu thủ bóng đá. Chiếc áo sơ mi sậm màu cho vào chiếc quần Jean bạc đang ôm siết bộ ngực nở nang. Thảo kéo chiếc nón rộng vành ra phía sau một chút như để nhìn rõ hơ. Nàng hỏi: - Tôi muốn tìm bà chủ ngôi nhà nà. Ánh mắt chàng trai lướt qua Yên Thảo từ đầu đến chân:...
Bình luận truyện