Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Sưu Tầm
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Chẳng Nghe Lời Gió Nói
An nhớ lần đầu tiên An biết Oanh là qua lời chị Huệ: Thôi, An lông bông tìm kiếm đâu cho xa, ở lớp ngoại ngữ ban đêm của chị có một con nhỏ tên Oanh, hiền lắm, lại chăm học. An để chị làm mai cho!. Lúc đó, An vừa ở bộ đội xuất ngũ về, chưa tìm được việc làm, một mảnh tình vắt vai cũng chưa. Con gái hiền thì được chứ hiền lắm như lời chị Huệ nói thì An không ham. Nhưng cũng cười: Ừ, thì hôm nào có dịp, chị làm mai con nhỏ đó cho em!.
Chị Huệ chưa kịp tạo ra một dịp nào để làm mai thì một buổi sáng đi uống cà phê, An gặp Oanh đi với Thảo. Thảo là con nhỏ gần nhà An, hồi nhỏ chảnh chọe kinh khủng, lớn lên tự dưng thấy đằm thắm hẳn. Thảo gọi: Anh An ngồi cùng bàn với tụi này cho vui!, chỉ cô gái đang ngồi bên cạnh, giới thiệu: Ðây là Oanh, bạn học bên trường Kinh tế với em. Oanh nói giọng nhỏ nhẹ: Chào anh!, rồi cười, nụ cười mỏng mảnh như sương. An nhìn Oanh, nhìn đôi mắt trong veo của Oanh, như có sợi gì đó đang vấn vít trong tim mình, thật nhẹ. Rồi Thảo chợt nhớ ra: À, Thảo quên, Oanh học Anh văn ban đêm chung lớp với chị Huệ!. À, thì ra là người quên. Panh tủm tỉm cười: Chị Huệ hay kể về anh An em chị hiền lắm. Oanh không ngờ được hân hạnh gặp người hiền ở đây. An kêu thầm: Oan gia, chị Huệ ơi là chị Huệ!.
2. An không nhớ mình bắt đầu chơi thân với Oanh và Thảo từ lúc nào. Chắc là nhờ chị Huệ đánh tiếng nhờ vả: Thằng em tao về đây chưa có bạn bè gì, hai đứa bây đi đâu, rủ nó đi với!. Thật ra thì cũng chẳng ai rủ ai, chỉ toàn là tình cờ thôi. Chị Huệ bảo An ở nhà rảnh rỗi làm gì cho phí, đi học Anh văn đi, sau này sẽ có lúc cần dùng. An cắp sách đi học Anh ban đêm, lớp bằng A, tức là sau Oanh và chị Huệ một lớp. Thảo cũng đi học ở trung tâm ngoại ngữ này. Buổi tối tan học, An hay gặp Oanh và Thảo, ba anh em rủ nhau đi uống sữa đậu nành, hoặc ăn chè. Vì An chưa có việc làm nên đi ăn chè hoặc uống sữa đậu nành, có lúc An trả tiền, có lúc Oanh giành trả. An tỏ ra băn khoăn thì Oanh cười: Anh An đừng lo, tụi em giàu lắm!. Chơi với nhau một hồi, An mới nhận ra, Oanh không hiền lắm như lời chị Huệ quảng cáo, chỉ ít lời thôi. Oanh cũng nói là hồi mới gặp Oanh thấy An hiền lắm rồi bỏ lửng câu ở chỗ này. Vậy là sao? Buổi tối về...
Keywords:
Chẳng Nghe Lời Gió Nói
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
tiểu thuyết hay
,
văn học nước ngoài
,
văn học việt nam
,
Một Tấm Gương Sáng
,
Thử Nghĩ Xem
,
Cánh Phượng Tình Thơ
,
Tuyết Hoa Và Cây Quạt Bí Mật
,
Thư Gửi Tuổi Thơ Ấu Của Huế
,
Mẹ Tôi
,
Nén Hương Sau Khi Chết
,
Người Đàn Bà Trong Trắng
,
Tiếng Vọng
,
Càn Long Du Giang Nam
,
Bóng Ma Trên Tầng Cao
,
Vùng Đất Vô Hình
,
Gấu Bông Carmen
,
Anh Thích Em Được Không
,
Bức Thông Điệp
,
Xin Chào Tông Chủ Tạm Biệt Tông Chủ
,
Tâm Sự Của Ông Vá
,
Đò Dọc
,
Hào Môn Kinh Mộng 99 Ngày Làm Cô Dâu
,
Bảo Bối Em Không Thoát Được Đâu
,
Tố Niên Bất Tương Trì
,
Khoảng Cách Tình Yêu
,
Người Đi Ngang Cửa
,
Nhật Ký Thăng Cấp Của Nữ Phụ Ở Tận Thế
,
Bảo Bối Tình Nhân Của Kiến Trúc Sư
,
Chân Dung Của Mẹ
,
Bà Xã Ô Sin
,
Cô Vợ Nhí
,
Boss Đen Tối Đừng Chạy
,
Vượt Qua Thử Thách Đầu Đời
,
Còn Dấu Chân Người
,
Tiếng Chim Kêu
,
Bình luận truyện