Chỉ Có Yêu Thương Tồn Tại Đêm dài. Từ trên lầu hai căn nhà cao tầng cũ kĩ nhìn xuống phố, le lói ánh đèn xe máy vụt qua trên đường, xen lẫn đâu đó tiếng lộc cộc từ chiếc xe hủ tiếu gõ đầu xóm. Tôi thừ người trước màn hình máy tính. Những tin tức vụ khủng bố Paris lướt qua trí óc tôi nhanh như điện xoẹt. Duy. Bao nhiêu tin nhắn, mail hay cuộc gọi trên Messenger đều lỡ. Đáp lại tôi luôn luôn là tiếng tút dài đều đặn. Paris terror attack của Duy không cập nhật an toàn. May sao điện thoại vẫn đổ chuông. May sao vẫn còn mảy may một chút hy vọng. Nhưng đến giờ vẫn chưa có tin tức gì. Hai bốn giờ kể từ lúc vụ khủng bố Paris bắt đầu. Hai hai giờ từ khi tôi vô tình bắt gặp dòng status bằng tiếng Pháp của một người đàn ông bị bắt làm con tin trong nhà hát Bataclan. Những dòng status cách nhau hai tiếng đồng hồ. Status gần đây nhất thông báo rằng bọn khủng bố bảo tất cả mọi người nằm xuống và xả súng vào từng người một. Người đàn ông ấy đang bị thương và trốn được vào một gầm tối tương đối an toàn. Nhưng từ lúc đó đến giờ vẫn chưa có trạng thái mới nào được cập nhật. Mọi thứ vẫn đang ở mức lưng chừng. Không có gì chắc chắn rằng tất cả mọi thứ đã ổn. Không có gì chắc chắn rằng Duy không sao. Chúa ơi, cậu ấy đang ở đó....
Bình luận truyện