Cuối Trời Vẫn Nhớ Chương 1 ― Trời nổi những cơn gió mùa thu dữ dội và mưa như trút, sấm chớp xé tan đêm đen bằng những tiếng nổ kinh hoàng... Chiếc xe bò chậm như rùa trên con đường ngoằn ngoèo, hết ngoặc bên này lại ngoặc bên kia. Lục Hiểu Phù chống lại cái rét kinh người bằng cách thu mình trong tấm áo choàng rộng thùng thình. Nhìn Vũ Đan Dung trên chiếc băng ca, lòng như thắt lại. Trông cô bạn như đang ngủ, nhưng rồi nàng nhận thấy hai mắt bạn đột ngột mở trừng trừng vẻ đau đớn cực độ, rõ ràng đang bị những cơn co giật hành hạ. Hiểu Phù lâm râm khấn nguyện qua từng hơi thở: Lạy Chúa, hãy phù hộ cho Đan Dung qua khỏi tình cảnh này... Đan Dung mắt mở to, bắt gặp luồng mắt của Hiểu Phù, cô khẽ ra hiệu bảo Hiểu Phù đến gần mình. Giọng cô nhẹ như gió thoảng. – Lẽ ra tôi phải nói với bạn về cái thai trong bụng tôi, nhưng tôi xấu hổ quá. Điều đó trái với đạo đức nghiêm ngặt. Cuộc sống của tôi đúng là khác hẳn mọi cuộc sống mà tôi hằng mơ ước....
Bình luận truyện