Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Phan Nhật Nam
Thể loại: Tùy Bút
Giới thiệu:
Dấu Binh Lửa
Lời Mở Đầu
Theo lời dặn của C— Anh cố vấn văn chương— Tôi phải viết một cái tựa thật hách, ngắn, cô đọng và hay ho không chịu được... Nhưng viết thế nào để có thể gọi là hách? Thôi, tôi mở đầu bằng cách bày tỏ nguyên do đồng thời đề biện hộ cho những dòng viết ở những trang sau. Đến cái tuổi này lẽ tất nhiên tôi chẳng hy vọng gì nơi văn chương nữa, cũng không thể ước mơ nhờ cái ngõ văn chương để kiếm một chút danh gia. Hơn nữa, danh vọng của một người viết văn ở Việt Nam cũng chẳng lấy gì làm sáng sủa. Bao nhiêu năm làm văn nghệ, cũ như Lê Văn Trương, Đinh Hùng, mới như Quách Thoại, đến khi chết đi thì cũng chẳng còn gì - Thế Phong đó - anh chàng làm văn nghệ như một gã tiền phong, Nửa đường đi xuống phải đóng bộ ka-ki độ nhật qua ngày với tờ báo của Không Quân. Thế nên tôi chẳng hy vọng gì ở cái nghề của chàng nữa. Nhưng vẫn muốn viết, viết như một nhu cầu, nói cho có vẻ thiết tha. Tôi đâu phải là hoàng tử văn chương ngoại hạng, xem chuyện viết lách như một công việc nghiêm trang giữa người và thế giới bí ẩn của chữ nghĩa, viết đối với tôi đúng ra chỉ là một cách thoát hơi— Viết để khoỉ ấm ức bực mình.
Sau tám năm ở lính, thời gian thoải mái thật hiếm hoi, những phiền toái có duyên cớ hay không, chính danh hay ẩn dấu hình như chực sẵn ở trong người, có cơ hội sẽ dấy lên như giông bão. Đôi khi tôi thấy thật yêu cái nghề này, nó tạo cho con người tính kiên nhẫn, lòng vị tha, chế ngự những hèn mọn của mình. Nhưng cũng có lúc tôi thấy nó thật tệ, không có một nghề nghiệp nào ù lì, cứng đọng và thụ động bằng đi lính , chỉ cần thừa hành trong một giới hạn thật sít sao, thế là đủ. Có nhiều lúc tôi muốn ném tung hết tôn ti trật tự, bộ quần áo trên người để thong dong giang hồ một chuyến tự do, nhưng đồng thời cũng vừa khám phá, đang bị buộc chặt, đã quen với đời sống này. Thật khó khăn khi phải nói chuyện với một anh dân sự, hình như tôi và hắn ta ở hai thế giới thật khác xa nhau.
Tôi cũng muốn viết về đời sống lính với những con người thật lạ. Năm 1966, có gã lính thật trẻ ở đại đội tôi, hắn ta thấp bé da xanh mướt ốm yếu, nhưng uống rượu kinh khiếp, hai lít rượu đế hắn uống tỉnh bơ, hình như rượu không tạo nên phản ứng nào trong người. Ngoài cuộc rượu, y bình lặng kín đáo như một con ốc. Một hôm đứng gác, sẵn súng ở tay, hắn bắn vào...
Keywords:
Dấu Binh Lửa
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
tiểu thuyết hay
,
thư viện sách
,
sách hay nên đọc
,
Một Câu Trả Lời
,
Pegasus 4 Nguồn Gốc Xứ Olympus
,
Trước Ngày Em Đến
,
Vợ Hiền
,
Cô Gái Ấy Là Vợ Của Tổng Giám Đốc Tôi
,
Cách Tính Ngày Hoàng Đạo Hắc Đạo
,
Trẻ Em Cướp Dâu
,
Chúa Tể Của Những Chiếc Nhẫn Quyển 1 Đoàn Hộ Nhẫn
,
Xoắn Ốc
,
Gỏi Đu Đủ Thái
,
Con Ong Sài Gòn
,
Đôi Điều Về Anh
,
Hoàng Tử Băng Và Công Chúa Đa Tính Cách
,
Bạn Không Lãnh Đạo Khi
,
Súp Tôm Sò
,
Thiên Hạ Đệ Nhất Thái Tử Phi
,
Điều Lệnh Thứ Mười Một
,
Đêm Tân Hôn
,
Cảnh Năm Biết Bao Lâu
,
Lời Thề Trước Miếu
,
Nam Nữ Chủ Tránh Xa Ta Ra
,
Cậu Bé Chờ Thư
,
Người Tình Của Ác Ma
,
U Vương Quỷ Điện
,
Sợi Dây Chuyền Định Mệnh
,
Tục Thách Cưới Hay Dở Ra Sao
,
Hào Môn Quyền Thế Ngôn Thiếu Cưng Chiều Vợ
,
Sát Thủ Vương Phi
,
Thầy Gặp Sư Phụ
,
Tạo Ấn Tượng Tốt Khi Trò Chuyện
,
Sứ Giả Của Thần Chết
,
Bút Tre
,
Bình luận truyện