Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Phạm Văn Hải
Thể loại: Kinh Dị
Giới thiệu:
Điếu Cày
Nhớ ai như nhớ thuốc lào . Đặng Vi Yên, ngụ lâu đời ở Nam Định. Tầm thước, khoẻ, thông minh, sống rất điều độ. Mỗi tội nghiện hút thuốc lào từ ít tuổi. Khi Yên lên Hà Nội học đại học, hành trang có chiếc điếu cày.
Chiếc điếu Yên tự tay làm bằng tre đốt, dáng thon đẹp, nỏ cũng bằng tre. Dùng lâu năm, điếu lên nước nâu bóng; tiếng giòn, khói đượm.
Nhân gia đình còn chút của cũ, Yên thuê một túp nhà nhỏ ngay gần trường. Bạn bè thấy Yên ở một mình, thường tụ tập chơi bời ở nhà Yên. Lại trữ sẵn rượu và thuốc lào, góp vài chiếc cả điếu cày, điếu bát. Trong nhà Yên, ngọn đèn dầu không tắt bao giờ.
Được độ hai năm, Yên sinh chứng ho, ngày càng nặng. Cổ họng đau rát, kém ăn mất ngủ, gầy rộc. Ngậm thuốc gì cũng không khỏi. Yên quyết định bỏ thuốc lào. Khốn nỗi ngồi nhìn người khác hút suốt ngày đêm, thèm không nhịn nổi. Yên bèn cất đèn, giấu điếu, cáo bệnh chối khách. Bạn bè thưa dần, bệnh Yên cũng thuyên giảm. Những điếu cũ mỗi bạn cắp đi một chiếc, riêng điếu đem từ Nam Định lên, Yên nhất định không cho ai. Chẳng phải đề phòng có ngày hút lại, chỉ vì đã gắn bó với nhau, không nỡ trao vào tay người khác.
Qua nửa năm, chẳng thuốc thang gì, bệnh Yên khỏi hẳn. Yên sống còn điều độ hơn trước, tập cả dưỡng sinh. Song, không hút thuốc, Yên lại sa vào đam mê mới. Đó là một người con gái gần nhà.
Người con gái này, Yên mới gặp vài bận gần đây. Khi thì rửa chân bên máy nước, khi thì hóng mát cạnh hồ, lúc nào cũng xinh xắn, đáng yêu. Rất trẻ, chỉ độ mười lăm, mười sáu, thon thả yểu điệu. Khuôn mặt lúc nào cũng phảng phất buồn. Chỉ riêng những lần gặp Yên, nàng đều nhìn âu yếm và hơi mỉm cười. Yên thì thấy như đã yêu nàng từ những ngày xưa rồi. Đêm trăng sáng ấy, gặp nàng ở con đường nhỏ trong xóm, Yên rủ vào nhà chơi, nàng nhận lời ngay. Từ khi hỏi chuyện làm quen đến lúc Yên bế lên giường, nàng đều giữ vẻ mặt u buồn cũ. Chỉ đến khi hai đứa sung sướng tột độ nàng mới bật cười rít lên. Yên trước đó chưa gần gũi con gái bao giờ, cũng không thấy lạ, cứ tái diễn vài lần cho thoả. Qua nửa đêm nàng đòi về, chỉ cho Yên đưa đến chỗ hồ nước sau nhà.
Từ đó, đêm nào cũng lại, chiều chuộng Yên rất thành thục, chỉ có điều không bao giờ chịu tắt hết đèn trong phòng, đòi phải để một ngọn đèn dầu leo lét bên giường. Yên nghĩ nàng sợ ma nên cũngchiều; hơn nữa được ngắm khuôn mặt xinh đẹp của nàng trong lúc đầu gối tay ấp, lại càng thoả mãn.
Được một thời gian, bạn bè thấy Yên gầy hẳn đi, sinh nghi, hỏi han, Yên giữ kín không nói. Nhưng cũng tự thấy mình xuống sức, nhất là cổ họng đau lại, tức ngực khó thở, Yên bỏ cả tập khí công. Bị ho còn nặng hơn trước, Yên đâm ngờ bệnh trước cũng không phải tại thuốc lào. Nhân một bữa ngồi quán nước trong trường, Yên nghiễm nhiên vê một điếu, châm lửa hút trước con mắt kinh ngạc của chúng bạn. Lạ ở chỗ Yên bỏ lâu không hút mà không hề bị sặc khói, lại thấy thuốc có phần nhẹ. Nhân thể, Yên hút liền ba bốn điếu. Bạn bè rất mừng, toan bàn chuyện tụ tập ở nhà Yên, Yên nhất định gạt đi.
Keywords:
Điếu Cày
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
sách kỹ năng sống
,
tiểu thuyết
,
tiểu thuyết tình yêu
,
Em Là Cô Ấythứ Hai
,
Dù Thầy Không Phải Là Cha
,
Thiếu Nữ Xinh Đẹp Gợi Cảm
,
7 Loại Tâm Lý Cản Trở Sự Thăng Tiến
,
Thùng Lủng Đáy
,
Phúc Hắc Không Phải Tội
,
Bến Xưa
,
Chị Em Cảm Nắng Rồi
,
Đại Ca Đến Trường
,
Em Như Nắng Mai Rực Rỡ
,
Tử Tước Chẻ Đôi
,
Quyền Lực Thứ Tư
,
Đế Quốc Mỹ Nữ
,
Phối Hợp Với Đồng Nghiệp Sự Thành Công Của Nhân Viên Chuyên Nghiệp
,
Thầy Thông Ngôn
,
Lá Thư Thách Đấu Gửi Kudo Shinichi Kudo Shinichi Và Hattori Heiji Quyết Đấu
,
Người Dublin
,
Ác Quỷ Có Gương Mặt Thiên Thần
,
Liên Khúc Ngày Mưa
,
Cát Nóng
,
Đòi Hỏi Đãi Ngộ
,
Tưởng Niệm Hương Hồn Các Nạn Nhân
,
Cuồng Dã Diễm Tiêu Diêu
,
3 Tình Huống Khó Xử Thường Gặp Nơi Công Sở
,
Xin Chào Thanh Mai Trúc Mã
,
Trà
,
Tráo Đổi Vương Phi
,
Tam Thiếu Gia Đích Kiếm
,
Con Mèo Nháy Mắt
,
Tiểu Luận Bàn Về Cách Đối Nhân Xử Thế Trong Tác Phẩm Thầy Chung Trúng Số
,
Lưỡi Heo Sốt Pate
,
Bạn Gái Anh Tinh Nghịch Thật
,
Bình luận truyện