Duyên Kỳ Ngộ
Chương 1
Dưới ánh trăng, hình bóng của Hoàng Trinh trải dài trên mặt đất. Cô ngồi đó im lìm bất động. Ánh trăng mờ ảo, huyền hoặc cũng không làm cho cô chú ý. Cô cũng không có vẻ gì là quan tâm đến trước sự ồn ào náo nhiệt xảy ra chung quanh.
Bầu trời đêm nay chi chít những vì sao lấp lánh. Áng sáng bàng bạc chiếu xuống khu vườn, gió lay lay nhẹ làm lá cây chạm vào nhau nghe xào xạc. không gian im lìm thinh lặng.
Đôi mắt đẹp như nhung với đôi rèm mi cong vút của cô khẽ lay động, khi dưới cầu thang có tiếng chân đi lên và một bóng người dừng lại phía sau lưng cô.
- Cô chủ à! Ông chủ kêu tôi lên đây bảo cô xuống phòng khách, ông đang đợi.
Hoàng Trinh quay lại, cất tiếng:
- Ông Tư! Con đã nói hoài mà ông Tư không nghe. Con không muốn ông gọi con bằng hai tiếng cô chủ nghe xa lạ ấy. Cứ gọi là Ti Ti như những ngày con còn bé ấy.
Người vừa gọi Hoàng Trinh chính là lão quản gia. Ông đến làm công cho cha mẹ Hoàng Trinh từ lúc cô còn rất nhỏ, nên đối với ông, cô rất có tình cảm. Cô xem ông như những người thân trong gia đình.
Bình luận truyện