Hồ Thu Sóng ngăn cách tôi với thế giới, với lũ chim trên trời, bầy trẻ trên bãi cát, với mẹ tôi trên bờ. Một thoáng im lặng màu lục. Rồi sóng trả lại tôi bầu trời, bãi cát, bầy trẻ la ó. Tôi rời khỏi hồ và thế giới vẫn đang chờ đón, không xê dịch mảy may từ khi tôi bỏ đi. Tôi chạy lên bãi cát. Mẹ lấy khăn lông lau cho tôi. Bà nói: - Đứng đó cho khô người. Tôi đứng ngắm nghía ánh nắng lấy đi những hạt nước trên cánh tay. Tôi điền vào chỗ trống bằng những đốm gai ốc nổi sần trên da. - Ồ, trời trở gió kìa, – Mẹ nói. – Mặc áo vào đi con. - Chờ chút, con muốn xem con nổi da gà, – tôi nói. - Harold, – Mẹ nhắc nhở....
Bình luận truyện