Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Dân Gian
Thể loại: Cổ Tích
Giới thiệu:
Jôrinđơ Và Jôgigơn
Ngày xưa, có một bà già sống một mình trong một tòa lâu đài cổ giữa một khu rừng bao la, rậm rạp. Đó là một mụ phù thủy cừ khôi. Ban ngày, mụ hóa thành mèo hoặc cú vọ. Đến chiều tối, mụ lại hiện nguyên hình người. Mụ có tài dụ dỗ muông thú để giết lấy thịt nấu nước ăn. Quanh lâu đài một trăm bước, ai đi đến tự dưng đứng sững tại chỗ, chỉ bước đi được khi mụ phù thủy cho phép. Khi một cô gái trong sạch lọt vào cái vòng ma quái đó thì mụ sẽ hóa phép biến thành chim, mụ đem nhốt vào lồng rồi đặt lồng vào một phòng của lâu đài.
Có một cô gái tên là Jôrinđơ, đẹp hơn tất cả các cô gái khác. Cô đã hứa hôn với chàng trai tên là Jôringơn. Đôi trai gái sống những ngày chờ cưới và quấn quít bên nhau. Để được chuyện trò thoải mái, một hôm họ vào rừng dạo chơi.
- Em cẩn thận chớ đến quá gần lâu đài! - Jôringơn dặn.
Buổi chiều thật là đẹp. Mặt trời còn chiếu nắng qua các thân cây thành các vệt sáng trên nền trời xanh thẫm của rừng. Chim gáy gù rầu rĩ trên cây sồi. Jôrinđơ thỉnh thoảng lại khóc lóc, ngồi dưới ánh nắng mà than vãn, Jôringơn cũng than vãn. Họ xúc động như chết đến nơi. Họ nhìn quanh, nhưng lại không tìm ra đường về nhà. Mặt trời đã khuất một nửa sau rặng núi. Đúng lúc đó Jôringơn nhìn qua bụi rậm thấy các bức tường cổ của lâu đài hiện ra sát bên mình. Anh sợ hãi tái nhợt như người chết. Jôrinđơ hát:
- Con chim bé nhỏ của tôi đeo chiếc nhẫn vàng. Rên rỉ buồn thảm, nó khóc than cái chết của con chim bồ câu.
Jôringơn quay lại nhìn Jôrinđơ thì thấy cô đã hóa thành một con chim họa mi đang hót. Một con cú có đôi mắt như lửa đỏ bay quanh cô ba lần và kêu ba lần: Hú! Hú! Hú! Jôringơn không nhúc nhích được. Anh đứng nguyên tại chỗ như phỗng đá, không khóc được. Mặt trời đã lặn. Con cú bay vào bụi rậm và ngay sau đó một mụ già gù từ trong bụi bước ra. Mụ gày gò, vàng vọt, có đôi mắt đỏ rực, cái mũi khoằm và nhọn chấm sát cằm. Mụ làu nhàu, bắt chim họa mi để lên tay mang đi. Jôringơn không nói gì được, không động đậy được. Chim họa mi không còn ở đấy nữa. Cuối cùng, mụ già trở lại nói giọng âm u: Ta chào ngươi, đồ ngu. Khi nào trăng chiếu sáng cái rổ nhỏ này là lúc xéo đi ngay, đồ ngu ạ. Thế là Jôringơn thoát. Anh quỳ xuống chân mụ già, van xin mụ hãy tha cho Jôrinđơ. Mụ trả lời là không bao giờ anh lại nhìn thấy mặt cô nữa,...
Keywords:
Jôrinđơ Và Jôgigơn
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
tiểu thuyết tình yêu
,
sách kỹ năng sống
,
audio truyện online
,
Trái Đụng Hồ Ly Phải Đụng Chó Sói
,
Thời Gian Đẹp Nhất Đều Cho Em
,
Tây Hay Ta
,
Tình Cho Không
,
Ngưng Sương Kiếm
,
Bạn Không Có Đủ Kinh Nghiệmkhông Sao Cả
,
Ba Nghìn Sủng Ái Tại Một Thân
,
Trầm Hương
,
Con Thần Mã
,
Huyền Thoại Không Thể Chấm Hết
,
Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây
,
Nơi Trú Ẩn
,
Phở Món Ăn Đặc Sản Của Dân Tộc
,
Đôi Mắt Đẹp
,
Thư Cho Con Gái
,
Phía Núi Bên Kia
,
Ngõ Vắng Mênh Mông
,
Tên Này Này
,
Đêm Dạ Vũ
,
Bác Sĩ Jekyll Và Ông Hyde
,
Trên Mặt Đất Lại Có Người
,
Nắng Mới
,
Của Mình Của Người
,
5 Cách Để Tiếp Nhận Lời Khen Duyên Dáng Nhất
,
Trên Tờ Giấy Bạc Bao Thuốc Lá
,
Hoa Sầu Riêng
,
Vàng Lửa
,
Hết Nói
,
Xuyên Qua Nữ Xứng Thản Nhiên Nhân Xưng
,
Trầm Hương Tuyết
,
Bình Tĩnh Tiểu Thư
,
Lưỡi Kiếm Của Thần Shiva
,
Bình luận truyện